tiếng hát bên dòng sông thạch hãn
Mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị trở thành nơi khốc liệt nhất cả nước. Bom đạn dội xuống ngày đêm, đất trời rung chuyển bởi tiếng pháo và khói lửa phủ kín những cánh rừng ven sông Thạch Hãn. Trong những tháng ngày ấy, biết bao người lính trẻ đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng giữa chiến tranh khốc liệt, vẫn có những câu chuyện về lòng dũng cảm và niềm tin khiến người ta không thể nào quên.
Ở một đơn vị vận tải đóng quân gần bờ sông Thạch Hãn có chiến sĩ trẻ tên là Lê Văn Khôi. Anh quê ở Thanh Hóa, nhập ngũ khi vừa tròn mười chín tuổi. Trước khi vào chiến trường, Khôi từng là người thích ca hát nhất làng. Mỗi đêm trăng, anh thường ôm cây đàn cũ ngồi hát giữa sân đình, tiếng hát vang xa khiến ai nghe cũng nhớ mãi.
Chiến tranh nổ ra ác liệt, Khôi gác lại ước mơ trở thành giáo viên âm nhạc để lên đường nhập ngũ. Đồng đội thường nói vui rằng nơi nào có Khôi, nơi đó bớt đi phần nào sự căng thẳng của chiến tranh. Sau mỗi trận đánh, anh lại cất tiếng hát động viên mọi người.
Đơn vị của Khôi có nhiệm vụ chèo thuyền vận chuyển lương thực, thuốc men và đưa bộ đội vượt sông Thạch Hãn vào ban đêm. Đây là nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm bởi pháo sáng và bom địch luôn rình rập trên mặt sông.
Một đêm cuối tháng bảy, trời mưa lớn, nước sông chảy xiết. Đơn vị nhận lệnh khẩn cấp đưa thương binh sang bờ bên kia. Khôi cùng ba đồng đội nhanh chóng xuống thuyền. Những con sóng mạnh liên tục đập vào mạn thuyền khiến ai cũng lo lắng.
Khi con thuyền đi được nửa dòng sông, pháo sáng bất ngờ bùng lên giữa bầu trời. Tiếng súng từ phía địch lập tức nổ dồn dập xuống mặt nước. Những cột nước dựng cao quanh con thuyền nhỏ.
Một chiến sĩ trẻ đi cùng hoảng sợ, tay chèo run lên. Khôi liền trấn an:
“Bình tĩnh đi, còn đồng đội đang chờ mình phía trước.”
Nói rồi anh vừa chèo vừa cất tiếng hát thật lớn. Tiếng hát vang giữa dòng sông trong đêm mưa bom khiến mọi người như quên đi hiểm nguy trước mắt. Đồng đội kể rằng giọng hát của Khôi khi ấy mạnh mẽ đến lạ thường, át cả tiếng pháo nổ.
Nhờ sự bình tĩnh ấy, con thuyền cuối cùng cũng cập được bờ an toàn, đưa toàn bộ thương binh qua sông. Nhưng khi quay trở lại chuyến thứ hai, pháo địch bắn dữ dội hơn. Một quả đạn rơi rất gần làm con thuyền chao đảo mạnh.
Khôi bị mảnh đạn găm vào ngực nhưng anh vẫn cố giữ mái chèo. Máu thấm đỏ áo quân phục, anh vẫn hô lớn:
“Đừng dừng lại! Phải đưa hàng qua sông!”
Đồng đội cố đưa anh vào bờ nhưng Khôi lắc đầu, tiếp tục chèo cho đến khi chuyến hàng cuối cùng được vận chuyển an toàn. Khi con thuyền vừa cập bến, anh gục xuống trong vòng tay đồng đội.
Trong túi áo của Khôi hôm ấy có một cuốn sổ nhỏ đã ướt nước sông. Ở trang cuối cùng, anh viết:
“Nếu mai này hòa bình, mình muốn đứng trên sân khấu hát cho những người mẹ có con trở về.”
Ước mơ giản dị ấy mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi.
Sau chiến tranh, những người lính từng chiến đấu bên dòng sông Thạch Hãn vẫn nhớ về Khôi như nhớ về một tiếng hát không bao giờ tắt. Mỗi lần trở lại Quảng Trị, họ thường đứng lặng rất lâu bên bờ sông, nơi người chiến sĩ trẻ năm nào đã dùng cả tuổi xuân để giữ cho những chuyến đò chiến tranh không ngừng lại.
Thời hoa lửa của dân tộc đã đi qua, nhưng những con người như Lê Văn Khôi sẽ mãi được nhắc nhớ bằng lòng biết ơn sâu sắc. Họ đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực sáng như ngọn lửa giữa đêm tối chiến tranh, để đổi lấy nền hòa bình hôm nay cho đất nước Việt Nam.



