TIẾNG HÁT BÊN ĐƯỜNG TẢI ĐẠN
TIẾNG HÁT BÊN ĐƯỜNG TẢI ĐẠN
Con đường tải đạn chạy men theo sườn núi lúc nào cũng phủ đầy bụi đỏ.
Ngày nào đoàn quân cũng nối nhau gùi đạn ra tiền tuyến.
Anh Tâm là người hát hay nhất đơn vị.
Mỗi lần leo dốc mệt quá, anh lại cất tiếng hát để động viên mọi người.
Giọng hát vang giữa rừng sâu làm ai cũng thấy bước chân nhẹ hơn.
Có người vừa đi vừa hát theo.
Có người cười giữa những ngày chiến tranh khốc liệt.
Anh Tâm thường nói:
“Còn hát được là còn đi tiếp được.”
Một đêm cuối năm, đoàn tải đạn đang vượt qua khu vực trọng điểm thì pháo địch bất ngờ dội xuống.
Đất đá tung mù trời.
Một chiến sĩ trẻ bị thương nằm lại giữa đường.
Anh Tâm quay lại cõng đồng đội vượt qua bãi bom.
Người lính ấy sống sót.
Nhưng con đường bụi đỏ năm ấy mãi mãi không còn tiếng hát vang lên mỗi đêm hành quân nữa.


