Tiếng hát bên gốc đồi mùa xuân
Tác giả: Phạm Thị Phương Anh
Một ngày đầu xuân năm 1963, trên đường trở về Hà Nội sau chuyến công tác tại địa phương, Bác Hồ cho đoàn dừng chân nghỉ ngơi bên một ngọn đồi xanh mượt bóng cây. Giữa khung cảnh thiên nhiên khoáng đạt, Bác cùng các đồng chí bảo vệ mở gói cơm nắm giản dị ra dùng bữa trưa.
Bất ngờ, từ phía chân đồi vang lên tiếng bì bõm lội nước và những tiếng xầm xì náo nhiệt. Một nhóm thiếu nhi nông thôn tay cầm cào cỏ, tay xách rổ hái rau đang tò mò tiến về phía cây cổ thụ nơi Bác ngồi. Nhận ra sự xuất hiện của các em nhỏ, Bác mỉm cười dặn đồng chí cảnh vệ: "Các chú ra mời các cháu lại đây chơi với Bác, nhớ nhẹ nhàng kẻo các cháu giật mình." Vừa thấy bóng dáng vị Bác Hồ kính yêu, đám trẻ vỡ òa sung sướng, chạy ào tới quây thành một vòng tròn rực rỡ xung quanh Người.
Giữa khoảng trời tự do của quê hương, Bác ân cần hỏi thăm việc học hành, nếp sống của từng em nhỏ. Khi Bác hỏi: "Các cháu học có giỏi, có ngoan không?", những tiếng đáp "Thưa Bác có ạ!" vang lên trong trẻo và tự hào. Theo nhịp tay bắt nhịp uyển chuyển của Bác, dàn đồng cá tí hon đã cùng vang ca bài hát "Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên nhi đồng". Tiếng hát trong vút hòa cùng tiếng gió rừng mùa xuân đã tạo nên một khoảnh khắc kỳ diệu. Trước khi chia tay, Bác không quên dặn dò các em phải chăm ngoan, vâng lời cha mẹ, thầy cô để trở thành những người có ích cho xã hội.



