Bài viết

tiếng hát bên hầm than đỏ lửa

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ
tiếng hát bên hầm than đỏ lửa

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng mỏ Quảng Ninh không chỉ là nơi cung cấp than cho sản xuất và đời sống mà còn là hậu phương quan trọng phục vụ chiến trường. Giữa bom đạn ác liệt, những người công nhân mỏ vẫn ngày đêm bám hầm, giữ cho dòng than không ngừng chảy để cung cấp năng lượng cho đất nước. Trong thời hoa lửa ấy, biết bao con người bình dị đã âm thầm cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc. Câu chuyện về nữ công nhân mỏ Phạm Thị Hạnh là một câu chuyện xúc động về lòng yêu nước và tinh thần kiên cường của thế hệ trẻ Việt Nam.

Phạm Thị Hạnh sinh ra trong một gia đình công nhân mỏ tại Cẩm Phả. Cha cô là thợ đào lò lâu năm, còn mẹ làm việc tại khu sàng than. Tuổi thơ của Hạnh gắn liền với màu áo công nhân phủ bụi than đen và tiếng còi ca kíp vang lên mỗi ngày.

Từ nhỏ, cô đã quen nhìn những đoàn thợ mỏ lặng lẽ xuống hầm từ lúc trời chưa sáng. Dù công việc vất vả, mọi người vẫn luôn tự hào vì than đá là nguồn sức mạnh phục vụ đất nước trong thời chiến.

Khi vừa tròn mười chín tuổi, Hạnh tình nguyện theo nghề của cha. Cô trở thành công nhân vận chuyển than tại một mỏ lớn của Quảng Ninh.

Những năm ấy, máy bay Mỹ thường xuyên đánh phá khu vực cảng biển, nhà máy điện và các tuyến vận chuyển than. Không ít lần còi báo động vang lên giữa ca làm việc, mọi người phải chạy xuống hầm trú ẩn rồi lại tiếp tục lao động ngay sau trận bom.

Hạnh là cô gái nhỏ bé nhưng rất chăm chỉ và lạc quan. Dù làm việc giữa bụi than và sức nóng ngột ngạt trong hầm lò, cô lúc nào cũng giữ nụ cười tươi.

Mỗi khi hết giờ giải lao, cô thường cất tiếng hát những bài ca cách mạng để động viên anh chị em công nhân. Tiếng hát trong trẻo của cô vang lên giữa hầm mỏ tối sâu khiến ai cũng cảm thấy ấm lòng hơn.

Các bác thợ lò thường nói:
“Nghe con Hạnh hát là thấy quên cả mệt.”

Một ngày cuối năm 1972, sau nhiều trận bom liên tiếp, hệ thống vận chuyển than của mỏ bị hư hỏng nghiêm trọng. Trong khi đó, nhà máy điện phía sau đang cần than gấp để duy trì hoạt động phục vụ sản xuất và quốc phòng.

Ban quản lý mỏ quyết định huy động công nhân sửa chữa khẩn cấp trong đêm để kịp đưa than ra ngoài trước sáng.

Hạnh cùng nhiều công nhân khác lập tức tham gia nhiệm vụ. Ngoài trời mưa lạnh, gió biển thổi buốt nhưng ai cũng làm việc khẩn trương.

Đúng lúc mọi người đang sửa hệ thống đường ray vận chuyển trong hầm, tiếng còi báo động bất ngờ vang lên. Máy bay địch lại xuất hiện trên bầu trời khu mỏ.

Chỉ ít phút sau, tiếng bom nổ dội xuống liên tiếp làm cả mặt đất rung chuyển. Đất đá từ trên trần hầm bắt đầu rơi xuống.

Mọi người nhanh chóng tìm cách sơ tán. Nhưng trong lúc hỗn loạn, một đoạn hầm phía trong bất ngờ bị sập, khiến vài công nhân mắc kẹt.

Nghe tiếng kêu cứu vọng ra từ trong bóng tối, Hạnh không chút do dự cùng một tổ cứu hộ lao vào khu vực nguy hiểm.

Khói bụi mù mịt khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn. Những thanh chống gỗ trong hầm rung lên dữ dội sau mỗi đợt bom.

Dù rất nguy hiểm, cô gái trẻ vẫn cố gắng bò qua những đoạn hầm hẹp để tiếp cận người bị nạn. Bằng tất cả sức lực, Hạnh cùng đồng đội đưa từng công nhân ra ngoài an toàn.

Khi người cuối cùng được cứu thoát, một tiếng nổ lớn bất ngờ vang lên phía trên cửa hầm. Đất đá đổ xuống dữ dội.

Trong lúc đẩy một đồng đội ra ngoài, Hạnh bị khối đất đá lớn đè trúng.

Đồng đội lập tức tìm cách cứu cô ra khỏi đống đổ nát. Nhưng do vết thương quá nặng, cô gái trẻ đã không thể qua khỏi.

Trước lúc nhắm mắt, Hạnh vẫn cố nắm tay người quản đốc và nói nhỏ:
“Phải… đưa than ra kịp… cho nhà máy…”

Đó là những lời cuối cùng của nữ công nhân mỏ tuổi đôi mươi.

Đêm hôm ấy, nhờ sự cố gắng của toàn bộ công nhân, hệ thống vận chuyển được khôi phục và những chuyến than vẫn tiếp tục rời mỏ trước khi trời sáng.

Sau ngày đất nước thống nhất, đồng nghiệp cũ của Hạnh vẫn luôn nhớ về cô gái có giọng hát trong trẻo từng vang lên giữa hầm than đỏ lửa năm nào.

Câu chuyện về Phạm Thị Hạnh là hình ảnh đẹp của những người công nhân Việt Nam trong thời hoa lửa – những con người bình dị nhưng mang trong tim tình yêu nước sâu sắc và tinh thần cống hiến không ngừng nghỉ.

Ngày nay, khi đất nước hòa bình và những khu mỏ đã sáng đèn trong nhịp sống mới, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng hơn sự hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người sống trách nhiệm hơn với quê hương đất nước, biết lao động, cống hiến và gìn giữ những giá trị tốt đẹp mà bao thế hệ đã đánh đổi bằng tuổi xuân và máu xương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn