Tiếng hát bên hầm trú ẩn
Đêm ấy bom dội xuống không ngớt. Trong hầm trú ẩn chật hẹp, thương binh rên rỉ vì đau, ánh đèn dầu chao đảo. Cô y tá trẻ bỗng cất tiếng hát – giọng nhỏ nhưng ấm. Bài hát làn điệu quê nhà, nói về con sông, bến nước, hàng cau. Tiếng hát lan trong hầm, dịu lại nỗi sợ hãi. Có người nắm tay cô, run run mà mỉm cười. Sau trận bom, nhiều người không qua khỏi. Nhưng những ai còn sống đều nhớ: trong khoảnh khắc sinh tử, chính tiếng hát ấy đã giữ họ lại với cuộc đời.
Đêm ấy bom dội xuống không ngớt. Trong hầm trú ẩn chật hẹp, thương binh rên rỉ vì đau, ánh đèn dầu chao đảo. Cô y tá trẻ bỗng cất tiếng hát – giọng nhỏ nhưng ấm. Bài hát làn điệu quê nhà, nói về con sông, bến nước, hàng cau. Tiếng hát lan trong hầm, dịu lại nỗi sợ hãi. Có người nắm tay cô, run run mà mỉm cười. Sau trận bom, nhiều người không qua khỏi. Nhưng những ai còn sống đều nhớ: trong khoảnh khắc sinh tử, chính tiếng hát ấy đã giữ họ lại với cuộc đời.


