“Tiếng hát bên trọng điểm”
Trên tuyến đường Đường Trường Sơn có một trọng điểm đánh phá vô cùng ác liệt. Ban ngày máy bay Mỹ ném bom, ban đêm thanh niên xung phong lại ra san lấp hố bom mở đường cho xe qua. Đội thanh niên xung phong của chị Lan có 12 người, phần lớn chỉ mới đôi mươi. Một đêm, sau trận bom dữ dội, cả đội đang xúc đất thì nghe tiếng ai đó hát: — “Cô gái mở đường ra đi cứu nước…” Tiếng hát ấy khiến mọi người quên cả mệt. Họ vừa làm vừa hát giữa khói bom mịt mù. Bất ngờ, còi báo động vang lên. Máy bay qua
Trên tuyến đường Đường Trường Sơn có một trọng điểm đánh phá vô cùng ác liệt. Ban ngày máy bay Mỹ ném bom, ban đêm thanh niên xung phong lại ra san lấp hố bom mở đường cho xe qua.
Đội thanh niên xung phong của chị Lan có 12 người, phần lớn chỉ mới đôi mươi.
Một đêm, sau trận bom dữ dội, cả đội đang xúc đất thì nghe tiếng ai đó hát:
— “Cô gái mở đường ra đi cứu nước…”
Tiếng hát ấy khiến mọi người quên cả mệt. Họ vừa làm vừa hát giữa khói bom mịt mù.
Bất ngờ, còi báo động vang lên. Máy bay quay lại. Mọi người lao xuống hầm. Khi bom ngớt, chị Lan phát hiện cô Hà — người vừa hát — đã bị đất đá vùi kín khi cố cứu một đồng đội.
Hôm sau, cả đơn vị lặng lẽ tiếp tục mở đường. Và rồi trong đêm tối ấy, tiếng hát lại vang lên từ những người ở lại.


