TIẾNG HÁT CÒN VANG
TIẾNG HÁT CÒN VANG
Tôi chưa từng nghe ông hát.
Trong ký ức của tôi, ông là một người ít nói, thường ngồi lặng lẽ bên hiên nhà mỗi chiều. Cho đến một ngày, trong buổi sinh hoạt Đoàn, tôi được nghe một câu chuyện về “tiếng hát át tiếng bom”.
Cô giáo kể rằng, giữa những năm tháng chiến tranh, các chiến sĩ vẫn hát. Họ hát để quên đi mệt mỏi, để giữ vững niềm tin. Có khi, tiếng hát vang lên ngay giữa trận bom.
Tôi chợt nhớ đến ông.
Tối hôm đó, tôi hỏi ông:
“Ông ơi, hồi xưa ông có hát không?”
Ông cười, một nụ cười hiền nhưng ánh mắt xa xăm. Một lúc lâu sau, ông kể:
“Hồi đó, tụi ông cũng hay hát lắm…”
Giọng ông chậm rãi, như đang lần giở từng ký ức.
Ông kể về một đêm trên tuyến Đường Trường Sơn. Cả đơn vị vừa trải qua một trận bom dữ dội. Đất đá còn nóng, khói vẫn chưa tan. Nhưng rồi, một người lính cất tiếng hát. Ban đầu chỉ là một giọng, sau đó cả đơn vị cùng hòa theo.
“Lúc đó, tụi ông hát to lắm… như muốn át cả tiếng bom,” ông nói.
Tôi im lặng nghe, tưởng tượng khung cảnh ấy – những con người đứng giữa ranh giới sống và chết, nhưng vẫn chọn cất lên tiếng hát.
Ông dừng lại. Giọng trầm xuống:
“Sau đêm đó… có người không còn nữa.”
Tôi không hỏi thêm. Nhưng tôi hiểu.
Một lúc sau, ông nhìn tôi và nói:
“Bây giờ hòa bình rồi, tụi con phải sống sao cho xứng đáng.”
Đêm hôm đó, tôi không ngủ được.
Tiếng hát của ông – dù tôi chưa từng nghe – dường như vẫn vang đâu đó trong tâm trí. Nó không phải là một giai điệu cụ thể, mà là một thứ gì đó mạnh mẽ hơn: niềm tin, lòng dũng cảm, và tình yêu Tổ quốc.
Sáng hôm sau, trong buổi sinh hoạt Đoàn, tôi mạnh dạn xin phát biểu. Tôi kể lại câu chuyện của ông.
Khi kết thúc, tôi nói:
“Chúng ta không cần phải sống trong chiến tranh để trở thành anh hùng. Nhưng chúng ta cần sống sao cho xứng đáng với những người đã từng hát giữa lửa đạn.”
Cả hội trường vỗ tay. Nhưng trong lòng tôi, điều vang lên rõ nhất…
vẫn là tiếng hát năm nào.
Một tiếng hát không bao giờ tắt.



