Tiếng hát dưới hầm chữ A
Đội nữ thanh niên xung phong trạm 3 hôm ấy nhận nhiệm vụ mở thông một đoạn đường vừa bị bom vùi. Mưa rừng Trường Sơn rả rích suốt từ chiều, bùn đất trơn trượt, bom vùi chưa nổ có thể nằm đâu đó dưới lớp đất nhão. Trong đội có cô gái tên Mai, quê Hà Tĩnh – giọng hát ngọt nhưng tính lại gan dạ, cứng cỏi hơn cả con trai.
Trước khi lên đường, chị đội trưởng nói:
– Đêm nay phải mở bằng được đoạn đường này, xe pháo đang kẹt phía sau. Các em nhớ an toàn là trên hết.
Cả đội gật đầu, ai cũng hiểu. Không mở thông đường, hàng trăm thương binh và hàng hóa tiếp viện sẽ bị trì hoãn. Mà “an toàn” ở Trường Sơn đôi khi chỉ là hy vọng mong manh.
Bom nổ – ánh đèn vụt tắt
Khoảng gần nửa đêm, khi các cô đang cuốc đất san hố bom, bất ngờ máy bay địch ập đến. Tiếng bom xé gió nện xuống dốc phía đối diện. Đất đá bắn tung, gió nóng quét qua mặt.
– Nằm xuống! – tiếng chị đội trưởng hét lớn.
Khi mọi thứ lắng lại, đội trưởng điểm danh. Ai cũng trả lời, chỉ thiếu Hà, cô em nhỏ nhất đội. Cả đội lao đi tìm, cuối cùng thấy Hà nằm cạnh mô đất, chân bị mảnh bom rạch một đường dài, máu chảy đỏ mưa rừng.
– Không sao… em còn tỉnh… nhưng đau quá chị ơi… – Hà run giọng.
Cả đội khiêng Hà vào hầm chữ A bên đường. Mưa rơi lộp bộp trên mái nứa. Hà thở dốc, mặt trắng bệch vì mất máu. Trong hầm chỉ còn lại một bình nước cạn và vài viên thuốc cảm.
Tiếng hát giữa đêm bom
Hà nắm tay Mai, giọng yếu ớt:
– Chị Mai… hát cho em nghe đi… Em đau quá…
Mai ngồi xuống bên cạnh, vuốt nhẹ mái tóc ướt mưa của Hà. Rồi cô cất lên bài “Cô gái mở đường”. Giọng hát nhỏ, run run mà tha thiết:
“Em đi lên rừng, rừng núi nhớ ai…”
Tiếng hát của Mai hòa trong tiếng bom xa, tiếng mưa rừng, tiếng thở yếu của người đồng đội. Các chị khác trong đội cũng ngồi lại, lặng im nghe. Trong khoảnh khắc ấy, tiếng hát của Mai như sưởi ấm cả căn hầm lạnh buốt, xoa dịu nỗi đau của cô em gái nhỏ.
Hà mỉm cười, đôi mắt dần khép lại:
– Giọng chị… hay lắm… Em đỡ đau rồi…
Bình minh của những người không bỏ nhau
Sáng hôm sau trời tạnh mưa. Khi bộ phận y tế đến, Hà đã qua cơn nguy hiểm. Trước khi được đưa xuống tuyến sau, cô nắm tay Mai lần cuối:
– Đêm qua mà không có tiếng hát của chị, chắc em không vượt được…
Mai chỉ cười:
– Còn chúng chị ở đây, em sẽ không bao giờ bị bỏ lại.
Đêm ấy, đoạn đường bị bom vùi đã được các cô mở thông. Những chuyến xe đầu tiên chở thương binh vượt qua, bấm còi dài khi đi qua các chị – như lời cảm ơn thầm lặng.
Trong hầm chữ A còn lại chiếc khăn mùi xoa của Mai dùng để băng tạm cho Hà. Nó thấm đầy bùn đất và máu, nhưng ai cũng nói:
“Chiếc khăn ấy là chứng nhân của lòng can đảm và tình chị em Trường Sơn.”



