Tiếng Hát Dưới Hầm Chữ A
ên câu chuyện: Nhân chứng lịch sử Ông: Đinh Văn Quý (Sinh năm 1946, nguyên tiểu đội trưởng pháo cao xạ thuộc Sư đoàn 367, bảo vệ bầu trời Vĩnh Linh, Quảng Trị). Bà: Hồ Thị Hạnh (Sinh năm 1950, nguyên y tá đội phẫu thuật dã chiến tiền phương tuyến lửa Vĩnh Linh). Mô tả câu chuyện Câu chuyện đưa ta về vùng đất Vĩnh Linh tuyến đầu giới tuyến, nơi tiếng hò khoan lội sông hay những câu ca vọng cổ cất lên ngay trong các căn hầm chữ A ngập mùi khói súng. Đó là mối tình chớm nở giữa một pháo thủ kiên cường và cô y tá dũng cảm, gắn kết bằng âm nhạc, sự sống và cái chết cận kề giữa chảo lửa chiến tranh.
Tên câu chuyện: Tiếng Hát Dưới Hầm Chữ A
Nhân chứng lịch sử
Ông: Đinh Văn Quý (Sinh năm 1946, nguyên tiểu đội trưởng pháo cao xạ thuộc Sư đoàn 367, bảo vệ bầu trời Vĩnh Linh, Quảng Trị).
Bà: Hồ Thị Hạnh (Sinh năm 1950, nguyên y tá đội phẫu thuật dã chiến tiền phương tuyến lửa Vĩnh Linh).
Mô tả câu chuyện
Câu chuyện đưa ta về vùng đất Vĩnh Linh tuyến đầu giới tuyến, nơi tiếng hò khoan lội sông hay những câu ca vọng cổ cất lên ngay trong các căn hầm chữ A ngập mùi khói súng. Đó là mối tình chớm nở giữa một pháo thủ kiên cường và cô y tá dũng cảm, gắn kết bằng âm nhạc, sự sống và cái chết cận kề giữa chảo lửa chiến tranh.
Nội dung chi tiết
Mùa hè năm 1972, Vĩnh Linh gầm rú tiếng súng pháo ngày đêm. Những hầm chữ A khoét sâu vào lòng đất đỏ bazan trở thành nhà của hàng vạn chiến sĩ và thanh niên xung phong. Đinh Văn Quý cùng tiểu đội pháo cao xạ ngày đêm bám chốt trên các đồi cao để cản bước máy bay B-52 của địch. Còn Hồ Thị Hạnh làm nhiệm vụ tại trạm phẫu thuật dã chiến ẩn mình trong hệ thống hầm ngầm, nơi mỗi ngày phải tiếp nhận hàng chục ca thương binh nặng.
Hạnh vốn có giọng hát ngọt ngào, mượt mà đậm chất giọng miền Trung. Mỗi khi tiếng pháo dứt tầm xa vài nhịp, để xoa dịu đi những tiếng rên siết của thương binh và vực dậy tinh thần cho anh em chiến sĩ, Hạnh lại cất tiếng hát. Những điệu hò, câu hát ru hay các bài ca cách mạng cất lên trong không gian chật hẹp của căn hầm ngầm đã trở thành liều thuốc tinh thần vô giá.
Quý bị thương ở tay do sức ép của đạn pháo trong một trận rải thảm, được đưa về trạm phẫu thuật của Hạnh. Khi Hạnh cẩn thận rửa vết thương và băng bó cho anh, cô khẽ ngân nga câu hát: "Ví dầu cầu ván đóng đinh...". Giữa không gian nồng nặc mùi ether và thuốc súng, giọng hát ấy làm dịu đi những cơn đau nhức thể xác của Quý. Từ những lần gặp gỡ ngắn ngủi ấy, họ phải lòng nhau tự lúc nào.
Trước ngày Quý phải trở về đơn vị chiến đấu, Hạnh cắt một góc chiếc khăn tay trắng của mình, dùng mực đỏ ghi vội dòng chữ: "Sống bám cầu phà, chết hóa đá gan vàng. Hẹn ngày thống nhất", rồi buộc vào cổ tay anh như một lá bùa hộ mệnh. Quý siết chặt tay cô, hứa sẽ mang theo khúc ca ấy đi suốt chặng đường hành quân giữ nước.
Nhưng bom đạn chiến tranh quá đỗi khắc nghiệt. Không lâu sau trận chiến đó, một trận oanh kích dữ dội đã làm sập một phần hầm phẫu thuật. Hạnh may mắn thoát chết nhờ được đồng đội kéo ra kịp thời, nhưng thương tích và sự di chuyển liên tục của chiến dịch đã làm đứt gãy mọi liên lạc giữa họ. Quý tiếp tục theo đơn vị tiến vào Nam, mang theo chiếc khăn tay đẫm mồ hôi và khói súng ngày nào.
Hòa bình lặp lại, ông Quý trở về quê hương với thương tật ở tay, lập gia đình theo tiếng gọi của thời gian và hoàn cảnh. Bà Hạnh cũng tiếp tục công tác trong ngành y tế địa phương tại Quảng Trị. Hai con người, hai ngã rẽ, tưởng chừng như ký ức về căn hầm chữ A năm ấy đã chìm sâu vào dĩ vãng của tuổi trẻ.
Tháng 4 năm 2024, trong một dịp hội ngộ cựu chiến binh toàn quốc nhân kỷ niệm Ngày Giải phóng miền Nam tổ chức tại thành phố Đà Nẵng, định mệnh đã cho họ gặp lại. Khi một chương trình văn nghệ cất lên khúc hát quen thuộc thuở nào, ông Quý bỗng khựng lại. Nhìn về phía hàng ghế đại biểu, ánh mắt ông dừng lại ở người phụ nữ tóc bạc đang xúc động lau nước mắt.
Bước đến gần, ông run rẩy mở chiếc ví da cũ, lấy ra mảnh vải trắng đã ố vàng theo năm tháng. Bà Hạnh sững người khi nhìn thấy dòng chữ mực đỏ ngày nào. Giữa hội trường ngập tràn tiếng vỗ tay, hai người già nắm chặt tay nhau, nước mắt tuôn rơi. Khúc ca dưới hầm chữ A năm xưa nay vang lên lần nữa, trọn vẹn và đẹp đẽ giữa những năm tháng bình yên của tuổi xế chiều.
Bạn có muốn chúng ta tiếp tục khám phá thêm một câu chuyện đầy xúc động khác nữa không?



