Bài viết

TIẾNG HÁT DƯỚI HẦM TRÚ ẨN

Lào Cai20/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ xã Bảo Thắng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phạm Văn Hải, sinh năm 1952. Trong chiến tranh, tôi là chiến sĩ pháo binh ở Quảng Trị.

Có một chuyện tôi nhớ mãi đến tận bây giờ.

Đó là một đêm bom rơi dữ dội. Đơn vị tôi phải chui xuống hầm trú ẩn suốt nhiều giờ liền. Đất rung lên từng đợt, bụi rơi kín tóc tai quần áo.

Trong bóng tối ngột ngạt ấy, chẳng ai nói câu nào. Mọi người chỉ ngồi im nghe tiếng bom nổ trên đầu.

Bất ngờ một cậu lính trẻ trong góc hầm cất tiếng hát rất khẽ. Ban đầu chỉ một mình cậu hát, sau đó cả hầm hát theo.

Bài hát hôm ấy là “Cô gái mở đường”.

Tiếng hát hòa lẫn tiếng bom nghe thật kỳ lạ. Có người vừa hát vừa khóc. Có người gõ nhịp lên thân súng cho đỡ sợ.

Không hiểu sao sau đêm ấy, chúng tôi cảm thấy gần nhau hơn rất nhiều.

Nhiều năm đã qua, tôi không còn nhớ rõ gương mặt tất cả đồng đội năm xưa. Nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ tiếng hát vang lên giữa lòng đất trong đêm khói lửa ấy.

Đó có lẽ là lần tôi hiểu rằng người lính có thể thiếu nhiều thứ, nhưng không bao giờ được phép mất tinh thần.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn