Tiếng hát giữa bom rơi
Nguyễn Thị Hạnh là một thiếu nữ 20 tuổi, tham gia phục vụ hậu cần và chăm sóc thương binh trong vùng chiến sự, nhưng vẫn giữ tinh thần lạc quan bằng âm nhạc.
Mùa hè năm 1972, khi bom đạn rải rác khắp vùng, Hạnh cùng nhóm thanh niên tình nguyện chăm sóc thương binh tại một trạm y tế dã chiến. Mỗi ngày, họ lo thuốc men, cơm nước, băng bó vết thương cho các chiến sĩ.
Một buổi tối, khi tiếng bom vẫn vang rền, Hạnh lấy cây đàn ghita nhỏ và cất lên bài hát dân ca. Tiếng hát vang giữa hầm trú ẩn khiến mọi người quên đi mệt mỏi, lo sợ. Các chiến sĩ và đồng đội cùng hát theo, ánh mắt rạng rỡ hy vọng. Hạnh kể: “Dù bom nổ gần, dù mùi khói làm cay mắt, nhưng khi hát, chúng tôi cảm thấy bình yên. Âm nhạc trở thành liều thuốc tinh thần quý giá nhất.”
Ngày chiến tranh lắng xuống, Hạnh vẫn nhớ những đêm hát giữa bom rơi, khi niềm tin và tinh thần đồng đội mạnh mẽ hơn bất cứ nỗi sợ nào. Câu chuyện của Hạnh chứng minh rằng trong thời hoa lửa, hy vọng và lòng kiên cường còn được nuôi dưỡng bởi những điều giản dị như tiếng hát.



