TIẾNG HÁT GIỮA CÁNH RỪNG
TIẾNG HÁT GIỮA CÁNH RỪNG
Buổi sinh hoạt truyền thống của chi đoàn hôm ấy diễn ra ngay trong khuôn viên Nhà văn hóa. Sau phần giao lưu, bác Lợi – cựu chiến binh từng chiến đấu ở chiến trường Tây Nguyên – bất ngờ hỏi chúng tôi:
"Các cháu nghĩ người lính thời chiến sợ nhất điều gì?"
Có bạn trả lời là bom đạn.
Có bạn nói là đói.
Có bạn nói là bệnh tật.
Bác mỉm cười:
"Cái sợ nhất là sự im lặng."
Thấy chúng tôi ngạc nhiên, bác kể.
Có những đêm đơn vị hành quân xuyên rừng. Không được bật đèn, không được nói chuyện lớn, chỉ nghe tiếng lá rừng xào xạc và tiếng bước chân lặng lẽ nối nhau.
Để quên đi nỗi nhớ nhà và xua tan sự căng thẳng, khi dừng chân nghỉ, một người lính cất tiếng hát rất khẽ.
Bài hát ấy nhanh chóng được cả đơn vị hát theo.
Không ai hát to.
Chỉ đủ để người bên cạnh nghe thấy.
Tiếng hát hòa vào tiếng gió rừng.
Có người vừa hát vừa khóc.
Có người hát để nhớ mẹ.
Có người hát để nhớ người yêu.
Có người hát vì tin rằng ngày mai mình vẫn còn được cất tiếng hát.
Bác Lợi nhìn chúng tôi rồi nói:
"Bom đạn có thể làm con người đau đớn, nhưng tiếng hát giúp người lính giữ được niềm tin."
Ra về, tôi mở điện thoại, nghe lại những ca khúc cách mạng quen thuộc.
Lần đầu tiên, tôi cảm nhận được rằng mỗi lời ca đều được viết nên từ những năm tháng gian lao của một thế hệ.


