Tiếng hát giữa chiến hào
Tuấn mang tiếng hát đến chiến trường, tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho đồng đội.
Đặng Minh Tuấn sinh năm 1947, là một chiến sĩ văn công trẻ tuổi.
Anh theo các đơn vị ra chiến trường để biểu diễn phục vụ bộ đội.
Giữa những ngày bom đạn ác liệt, tiếng hát của Tuấn vang lên ấm áp.
Anh hát về quê hương, về mẹ, về những cánh đồng lúa chín.
Các chiến sĩ ngồi quanh, lặng im nghe như quên đi mệt mỏi.
Một lần, khi đang hát, bom bất ngờ rơi xuống gần đó.
Mọi người vội tìm chỗ trú, nhưng Tuấn vẫn cất cao giọng hát.
Tiếng hát át cả tiếng bom, khiến tinh thần mọi người vững vàng hơn.
Sau trận đó, nhiều người nói chính tiếng hát đã cứu họ khỏi hoảng loạn.
Tuấn tiếp tục đi khắp nơi, mang niềm tin đến cho đồng đội.
Dù chiến tranh kết thúc, tiếng hát năm xưa vẫn còn vang mãi.



