Bài viết

TIẾNG HÁT GIỮA CHIẾN HÀO

Lạng Sơn08/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa chiến hào chật hẹp, nơi chỉ toàn bùn đất và mùi thuốc súng, tiếng hát của Dũng luôn vang lên.

Dũng là người lính trẻ, giọng hát không chuyên, nhưng lại có sức lan tỏa kỳ lạ. Mỗi khi anh cất tiếng, cả đơn vị như quên đi mệt mỏi.

— Hát nữa đi Dũng! – đồng đội thường yêu cầu.

Anh cười, rồi lại hát. Những bài hát về quê hương, về người mẹ, về ngày chiến thắng.

Có người nói:
— Giữa bom đạn mà cậu vẫn hát được à?
Dũng trả lời:
— Càng bom đạn, càng phải hát. Để mình còn thấy mình đang sống.

Một đêm, trước trận đánh lớn, không ai ngủ được. Dũng ngồi tựa lưng vào chiến hào, khẽ hát.

Giọng hát trầm ấm, len lỏi trong bóng tối. Những người lính lặng im nghe, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng.

Có người nhớ nhà. Có người nhớ người yêu. Có người chỉ mong ngày mai còn sống.

Sáng hôm sau, trận đánh diễn ra ác liệt.

Dũng vẫn ở tuyến đầu.

Tiếng súng, tiếng nổ át đi tất cả. Nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ai đó nói rằng họ vẫn nghe thấy tiếng Dũng hát.

Rồi anh ngã xuống.

Sau trận đánh, đơn vị thắng lợi, nhưng thiếu vắng một giọng hát quen thuộc.

Những ngày sau đó, mỗi khi mệt mỏi, đồng đội lại hát lại bài hát của Dũng.

Không ai hát hay như anh, nhưng tất cả đều hát bằng cả trái tim.

Bởi họ biết, tiếng hát ấy không chỉ là âm thanh, mà là tinh thần, là niềm tin, là sức mạnh giúp họ đi qua chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn