Tiếng hát giữa chiến hào
Giữa những đêm dài, tiếng hát là thứ hiếm hoi khiến người lính quên đi cái lạnh. Lợi có giọng hát ấm, mỗi khi nghỉ ngơi anh lại cất tiếng. Không cần nhạc, không cần sân khấu, chỉ cần vài người ngồi quanh là đủ. Một lần, giữa lúc pháo địch ngừng bắn, anh hát bài về quê hương. Mọi người lặng im nghe, như thấy lại cánh đồng, dòng sông. Bỗng pháo nổ lại, tất cả lao xuống hầm. Khi yên, họ không thấy Lợi nữa. Sau này, mỗi lần nhớ anh, đồng đội lại hát. Tiếng hát không còn trọn vẹn, nhưng vẫn đủ để giữ
Giữa những đêm dài, tiếng hát là thứ hiếm hoi khiến người lính quên đi cái lạnh. Lợi có giọng hát ấm, mỗi khi nghỉ ngơi anh lại cất tiếng. Không cần nhạc, không cần sân khấu, chỉ cần vài người ngồi quanh là đủ. Một lần, giữa lúc pháo địch ngừng bắn, anh hát bài về quê hương. Mọi người lặng im nghe, như thấy lại cánh đồng, dòng sông. Bỗng pháo nổ lại, tất cả lao xuống hầm. Khi yên, họ không thấy Lợi nữa. Sau này, mỗi lần nhớ anh, đồng đội lại hát. Tiếng hát không còn trọn vẹn, nhưng vẫn đủ để giữ lại hình bóng một người đã từng làm ấm cả chiến hào bằng giọng ca giản dị của mình.



