TIẾNG HÁT GIỮA CHIẾN HÀO
Giữa những ngày chiến đấu căng thẳng tại Quảng Trị, tiếng hát của người lính đã trở thành nguồn động viên tinh thần to lớn. Đây là kỷ niệm mà bác Nguyễn Trọng Cừ luôn nhớ nhất.
Năm 1972, chiến trường Quảng Trị vô cùng ác liệt.
Bác Nguyễn Trọng Cừ khi ấy là chiến sĩ bộ binh thuộc đơn vị tuyến trước.
Bác kể:
"Có những ngày pháo bắn liên tục. Đất đá rung chuyển cả chiến hào."
Một buổi tối hiếm hoi yên tiếng súng, anh em trong đơn vị ngồi quây quần bên nhau.
Một đồng chí quê Nghệ An cất tiếng hát.
Ban đầu chỉ một người hát.
Sau đó cả trung đội cùng hòa theo.
Tiếng hát vang lên giữa màn đêm nơi chiến trường.
Bác nhớ rõ cảm giác khi ấy:
"Chúng tôi hát không phải để giải trí mà để quên đi sự khốc liệt của chiến tranh."
Những bài hát về quê hương, về Bác Hồ, về ngày thống nhất đất nước nối tiếp nhau vang lên.
Người lính trẻ nào cũng mang trong tim một niềm tin mãnh liệt.
Dù bom đạn vẫn còn đó, nhưng tiếng hát đã làm cho chiến hào trở nên ấm áp hơn.
Nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng mỗi khi nghe lại những giai điệu năm xưa, bác vẫn nhớ như mới hôm qua.


