TIẾNG HÁT GIỮA CHIẾN HÀO
Giữa những giờ nghỉ hiếm hoi, anh lính trẻ tựa lưng vào chiến hào, cất lên một bài hát quen. Giọng anh không tròn trịa, nhưng ấm và chân thành, khiến cả đơn vị lặng đi.
Tiếng hát lan ra giữa không gian đầy khói súng. Người thì nhắm mắt nghe, người khe khẽ hát theo. Trong khoảnh khắc ấy, chiến tranh dường như lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một chút bình yên mong manh.
Rồi còi báo động vang lên, mọi người lại vào vị trí. Bài hát dang dở, nhưng dư âm của nó thì còn mãi, như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm những ngày khốc liệt.



