Tiếng Hát Giữa Hầm Chữ A
Trong một hầm chữ A nhỏ nơi chiến trường ác liệt, Tuấn – chàng sinh viên gác bút nghiên lên đường nhập ngũ – thường cất tiếng hát mỗi khi pháo ngừng rơi. Giọng hát của anh không thật hay, nhưng ấm và vững, khiến đồng đội quên đi mệt mỏi. Tuấn nói rằng, anh hát để nhớ giảng đường, nhớ những buổi sinh hoạt Đoàn rộn ràng, và để tin rằng đất nước nhất định sẽ thắng. Có lần, giữa lúc chiến sự căng thẳng, tiếng hát ấy đã giúp cả tiểu đội giữ vững tinh thần, hoàn thành nhiệm vụ. Một trận đánh ác liệt đ
Trong một hầm chữ A nhỏ nơi chiến trường ác liệt, Tuấn – chàng sinh viên gác bút nghiên lên đường nhập ngũ – thường cất tiếng hát mỗi khi pháo ngừng rơi. Giọng hát của anh không thật hay, nhưng ấm và vững, khiến đồng đội quên đi mệt mỏi.
Tuấn nói rằng, anh hát để nhớ giảng đường, nhớ những buổi sinh hoạt Đoàn rộn ràng, và để tin rằng đất nước nhất định sẽ thắng. Có lần, giữa lúc chiến sự căng thẳng, tiếng hát ấy đã giúp cả tiểu đội giữ vững tinh thần, hoàn thành nhiệm vụ.
Một trận đánh ác liệt đã cướp đi người chiến sĩ trẻ. Nhưng sau này, những đồng đội còn sống vẫn nhớ mãi tiếng hát vang lên trong hầm chữ A năm nào.
Tiếng hát ấy không chỉ là âm thanh, mà là niềm tin, là ngọn lửa tinh thần của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng gian lao nhất.


