Tiếng Hát Giữa Hầm Tối-LƯƠNG TRUNG
“Tôi không cầm súng… nhưng tôi cũ“Tôi không cầm súng… nhưng tôi cũng chiến đấu theo cách của mình,” bà Phạm Thị Hạnh kể, giọng nhẹ như gió thoảng. Năm 1967, khi chiến tranh leo thang, nhà máy nơi bà làm việc phải sơ tán về vùng nông thôn. Công việc vẫn tiếp diễn trong những lán tạm, dưới những mái che đơn sơ, giữa tiếng máy bay gầm rú mỗi ngày.
“Tôi không cầm súng… nhưng tôi cũ“Tôi không cầm súng… nhưng tôi cũng chiến đấu theo cách của mình,” bà Phạm Thị Hạnh kể, giọng nhẹ như gió thoảng.
Năm 1967, khi chiến tranh leo thang, nhà máy nơi bà làm việc phải sơ tán về vùng nông thôn. Công việc vẫn tiếp diễn trong những lán tạm, dưới những mái che đơn sơ, giữa tiếng máy bay gầm rú mỗi ngày.
“Chúng tôi làm việc cả ngày, tối đến lại đào hầm, gia cố nơi trú ẩn. Có hôm vừa làm xong thì còi báo động vang lên.”
Bà nhớ rõ những lần cả tổ phải chui xuống hầm, ngồi chen chúc trong bóng tối, chỉ nghe tiếng tim đập và tiếng bom rền phía xa.ng chiến đấu theo cách của mình,” bà Phạm Thị Hạnh kể, giọng nhẹ như gió thoảng.
Năm 1967, khi chiến tranh leo thang, nhà máy nơi bà làm việc phải sơ tán về vùng nông thôn. Công việc vẫn tiếp diễn trong những lán tạm, dưới những mái che đơn sơ, giữa tiếng máy bay gầm rú mỗi ngày.
“Chúng tôi làm việc cả ngày, tối đến lại đào hầm, gia cố nơi trú ẩn. Có hôm vừa làm xong thì còi báo động vang lên.”
Bà nhớ rõ những lần cả tổ phải chui xuống hầm, ngồi chen chúc trong bóng tối, chỉ nghe tiếng tim đập và tiếng bom rền phía xa.
“Lúc đó, ai cũng sợ. Nhưng nếu im lặng quá… lại càng thấy sợ hơn.”
Và rồi một người cất tiếng hát.
“Ban đầu chỉ là một chị hát khe khẽ. Sau đó, cả hầm cùng hát theo. Tiếng hát át đi tiếng bom, làm chúng tôi quên đi nỗi lo trong chốc lát.”
Những bài hát khi ấy không cần hay, chỉ cần đủ ấm.
“Có khi đang hát, đất trên đầu rung lên vì bom nổ. Nhưng không ai dừng lại.”
Bà Hạnh nói, chính những khoảnh khắc ấy đã giúp họ vượt qua những ngày tháng khắc nghiệt nhất.
“Chúng tôi không chỉ giữ cho máy móc chạy, mà còn giữ cho tinh thần không gục ngã.”
Sau chiến tranh, bà trở lại thành phố, nhà máy được xây dựng lại khang trang hơn. Nhưng mỗi khi nghe lại những bài hát cũ, bà vẫn thấy như mình đang ngồi trong căn hầm nhỏ năm xưa.
“Tiếng hát ấy… không chỉ là âm thanh. Nó là niềm tin, là hy vọng.”
Bà mỉm cười, ánh mắt ấm áp:
“Trong bóng tối, chỉ cần có một người cất tiếng hát… là cả tập thể sẽ không còn sợ nữa.”



