TIẾNG HÁT GIỮA HẦM TRÚ ẨN
Tiếng bom dội xuống mặt đất, làm rung chuyển cả căn hầm nhỏ. Đất cát rơi lả tả từ trần xuống vai những người đang ngồi co ro bên nhau. Bóng tối dày đặc, chỉ có ánh đèn dầu leo lét đủ soi những gương mặt lấm lem. Giữa lúc im lặng nặng nề ấy, Mai — cô thanh niên xung phong nhỏ người — khẽ cất tiếng hát. Ban đầu, giọng cô run run, mỏng như sợi khói. Nhưng rồi, tiếng hát dần vang lên, rõ hơn, ấm hơn. Đó là bài hát về quê hương, về con sông mùa lũ, về cánh đồng lúa chín. Tiếng bom vẫn nổ, nhưng trong
Tiếng bom dội xuống mặt đất, làm rung chuyển cả căn hầm nhỏ. Đất cát rơi lả tả từ trần xuống vai những người đang ngồi co ro bên nhau. Bóng tối dày đặc, chỉ có ánh đèn dầu leo lét đủ soi những gương mặt lấm lem.
Giữa lúc im lặng nặng nề ấy, Mai — cô thanh niên xung phong nhỏ người — khẽ cất tiếng hát. Ban đầu, giọng cô run run, mỏng như sợi khói. Nhưng rồi, tiếng hát dần vang lên, rõ hơn, ấm hơn. Đó là bài hát về quê hương, về con sông mùa lũ, về cánh đồng lúa chín.
Tiếng bom vẫn nổ, nhưng trong hầm, nỗi sợ dường như lùi lại. Một người khẽ ngân theo, rồi hai người, ba người. Căn hầm chật chội bỗng đầy ắp âm thanh của sự sống. Tiếng hát nối nhịp tim với nhịp tim, giữ cho mọi người niềm tin rằng họ vẫn đang đứng về phía ánh sáng.
Khi loạt bom cuối cùng dứt, mặt đất trở nên yên tĩnh lạ thường. Mọi người bước ra khỏi hầm. Trước mắt họ, con đường bị xé nát, khói bụi còn vương trong không khí. Mai im lặng, không hát nữa.
Nhưng tiếng hát của cô vẫn ở lại — trong lòng những người đã nghe, như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm họ suốt những năm thời hoa lửa.



