Tiếng hát giữa hành quân
Trong những năm tháng kháng chiến, trên tuyến Đường Trường Sơn, có một tiểu đội hành quân dài ngày, trong đó có anh Đức – người con của Tiên Sơn.
Những ngày đi bộ xuyên rừng, ai cũng mệt mỏi. Có hôm trời nắng gắt, có hôm mưa dầm, bước chân nặng dần theo thời gian. Không khí nhiều lúc trở nên trầm lắng, ai cũng lặng im để giữ sức.
Một buổi chiều, khi cả đội đang nghỉ chân bên một con suối nhỏ, anh Đức bất chợt cất tiếng hát. Đó là một bài hát về quê hương, giai điệu quen thuộc mà ai cũng từng nghe. Ban đầu chỉ một mình anh hát, rồi dần dần, từng người hòa theo.
Tiếng hát vang lên giữa núi rừng, không lớn nhưng đủ để xua đi mệt mỏi. Những gương mặt đang căng thẳng dần giãn ra, ánh mắt trở nên ấm áp hơn.
Một người đồng đội cười nói:
“Có tiếng hát… tự nhiên thấy đường ngắn lại.”
Anh Đức chỉ gật đầu:
“Vì mình không đi một mình.”
Từ hôm đó, mỗi khi hành quân qua những đoạn đường khó, họ lại hát. Không cần nhạc cụ, không cần chuẩn giọng, chỉ cần cùng nhau cất tiếng là đủ.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại, những người lính ấy không chỉ nhớ đến những chặng đường gian khó, mà còn nhớ rõ những giai điệu đã giúp họ đi qua tất cả.



