Tiếng Hát Giữa Làn Khói Độc
Tiếng Hát Giữa Làn Khói Độc
Nhân chứng kể: Bùi Thị Lan (Cựu diễn viên văn công xung kích Sư đoàn 325)
"Năm 1972, đội văn công xung kích của chúng tôi gồm bảy cô gái nhận nhiệm vụ vào tận các chốt chặn ở Thành cổ Quảng Trị để biểu diễn động viên bộ đội. Sân khấu lúc đó chỉ là một đoạn giao thông hào sụt lở, khán giả là những chiến sĩ người đầy bùn đất, tay vẫn ôm chặt báng súng AK. Đang lúc chúng tôi chuẩn bị hát thì một trận pháo kích dữ dội ập đến, kèm theo cả những quả đạn khói độc (khói CS) cay xè, làm mắt mũi ai nấy giàn giụa nước mắt, ho sặc sụa.
Tất cả anh em phải đeo mặt nạ phòng độc hoặc dùng khăn ướt bịt chặt mũi. Thấy anh em mệt mỏi và căng thẳng dưới lán hầm dột nát, tôi vắt chiếc khăn ướt lên cổ, đứng phắt dậy giữa làn khói mù mịt, cất tiếng hát chay bài 'Quảng Trị yêu thương'. Giọng hát ban đầu còn run rẩy do khói độc nghẹn ở cổ họng, nhưng càng hát, tôi càng thấy lòng mình rực lửa.
Các chiến sĩ nhìn tôi, những đôi mắt sáng ngời sau lớp mặt nạ phòng độc dường như rưng rưng xúc động. Họ đồng loạt gõ nhịp báng súng xuống đất hào để đệm nhạc cho tôi. Tiếng hát của cô gái tuổi hai mươi đã bay cao, xuyên qua làn khói độc bạo tàn, xua tan đi cái chết chóc đang rình rập. Khói độc có thể làm chúng tôi cay mắt, nhưng không thể dập tắt được tiếng hát yêu đời, yêu tự do của những người con ra trận."


