Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tiếng hát giữa màn sương Côn Đảo

không

Bắc Ninh14/04/2026Nguyễn Đăng Quang (Trường THPT Tứ Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là một buổi sáng mờ sương năm 1952 tại nhà tù Côn Đảo, không khí đặc quánh sự căng thẳng. Quân Pháp dẫn giải một người con gái nhỏ nhắn ra bãi bắn. Đó là Võ Thị Sáu.

Trên đường đi, thay vì những bước chân nặng nề của một người sắp đối mặt với cái chết, chị Sáu lại bước đi vô cùng thanh thản. Chị nhìn lên bầu trời, nhìn những rặng dương xanh ngắt của hòn đảo, rồi bất ngờ dừng lại bên vệ đường. Chị cúi xuống, ngắt một đóa hoa dại đang nở sớm, khéo léo cài lên mái tóc mình.

Tên đao phủ ngạc nhiên hỏi: — “Cô không sợ sao?”

Chị Sáu mỉm cười, ánh mắt trong veo nhưng khiến hắn phải rùng mình: — “Người phải sợ là các ông, vì các ông là kẻ đi xâm lược. Còn tôi, tôi đang hy sinh cho đất nước mình.”

Khi ra đến pháp trường, chúng định dùng chiếc khăn đen để bịt mắt chị lại. Chị gạt phắt đi, đôi mắt rực sáng nhìn thẳng vào họng súng. Chị cất tiếng hát. Giọng hát của chị không run rẩy, nó cao vút, trong trẻo, hòa vào tiếng sóng biển rì rào. Những tên lính lê dương cầm súng bỗng chốc khựng lại, đôi tay run bắn. Chúng chưa bao giờ thấy một tử tù nào lại hát vang giữa lúc cái chết cận kề như thế.

Lạt đạn vang lên, tiếng hát lịm dần nhưng dư âm của nó thì còn mãi.

Người dân Côn Đảo kể rằng, sau ngày chị hy sinh, mộ của chị có những điều kỳ lạ. Có một cây lê-ki-ma già bên mộ, dù thời tiết khắc nghiệt thế nào cũng vẫn xanh tốt và nở hoa trắng muốt. Người ta nói đó là tâm hồn của chị Sáu vẫn luôn ở lại để bảo vệ hòn đảo này. Những người lính gác ngục năm xưa, mỗi lần đi qua mộ chị, đều phải ngả mũ cúi đầu vì nể phục cái khí tiết của người con gái "thời hoa lửa" ấy.

Cho đến tận hôm nay, vào những đêm trăng sáng ở nghĩa trang Hàng Dương, người ta vẫn tin rằng nếu lắng tai nghe kỹ giữa tiếng gió rít qua rặng dương, bạn vẫn sẽ nghe thấy tiếng hát của một người con gái. Đó không phải là một câu chuyện buồn, mà là bài ca về một sự sống bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn