TIẾNG HÁT GIỮA MƯA BOM
Trong một đơn vị văn công phục vụ chiến trường, có Thủy – cô gái có giọng hát trong veo như suối đầu nguồn. Thủy thường nói vui rằng, tiếng hát của mình không át được bom rơi, nhưng có thể làm lòng người vững hơn.
Mỗi lần hành quân qua trọng điểm đánh phá, Thủy lại cất tiếng hát. Giữa tiếng máy bay gầm rú, lời ca về quê hương, về mẹ già, về ngày hòa bình vang lên tha thiết. Nhiều chiến sĩ nói rằng, nhờ tiếng hát ấy, họ quên đi nỗi sợ, bước tiếp con đường đầy bom đạn.
Trong một buổi biểu diễn dã chiến, địch bất ngờ ném bom. Thủy lao xuống che cho một em nhỏ con của dân làng. Khi đồng đội tìm thấy, cô đã không còn tỉnh lại, nhưng nụ cười vẫn còn trên môi.
Tiếng hát của Thủy đã dừng lại, nhưng âm vang của nó thì còn mãi. Trong thời hoa lửa, có những ngọn lửa không bùng cháy bằng súng đạn, mà cháy lên từ trái tim và niềm tin vào ngày mai.



