Tiếng hát giữa mưa bom
Trên một cung đường Trường Sơn đầy khói lửa, có một tổ thanh niên xung phong gồm bốn người. Trong đó, Lý là người nhỏ tuổi nhất, nhưng lại nổi tiếng vì giọng hát trong trẻo. Mỗi tối, sau những giờ san lấp hố bom, Lý thường cất tiếng hát để xua đi mệt mỏi cho cả tổ.
Giữa chiến tranh khốc liệt, tiếng hát ấy trở thành niềm an ủi quý giá. Nó làm dịu đi nỗi sợ, khiến mọi người cảm thấy gần gũi và có thêm động lực để tiếp tục công việc.
Một ngày, sau trận bom dữ dội, con đường bị phá hủy nặng nề. Cả tổ nhanh chóng lao ra sửa chữa. Lý vẫn vừa làm vừa khe khẽ hát, như một thói quen không thể bỏ. Tiếng hát vang lên giữa khói bụi, nhỏ thôi nhưng đủ để mọi người nhận ra nhau giữa hỗn loạn.
Khi công việc hoàn thành, đoàn xe lại tiếp tục lăn bánh. Đêm hôm ấy, lần đầu tiên con đường trở nên im lặng hơn. Không còn tiếng hát quen thuộc, nhưng trong lòng mỗi người, âm thanh ấy vẫn vang lên rõ ràng.
Từ đó, mỗi khi làm nhiệm vụ, các đồng đội của Lý lại khẽ hát theo. Tiếng hát ấy không chỉ là kỷ niệm, mà còn là lời nhắc nhở về một người bạn đã sống hết mình cho tuổi trẻ và cho Tổ quốc.



