TIẾNG HÁT GIỮA MƯA BOM
Trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, giữa chiến trường Quân khu 4 đầy bom đạn, bác Lê Thị Vân đã phục vụ trong Trung đoàn 229 – Bộ Tư lệnh Công binh. Không trực tiếp cầm súng, bác mang đến chiến trường một thứ vũ khí đặc biệt: tiếng hát và hoạt động văn hóa nghệ thuật tiếp thêm tinh thần cho bộ đội.
Năm 1968 – một trong những năm khốc liệt nhất của chiến tranh – bác lên đường nhập ngũ. Khi ấy, Quân khu 4 là trọng điểm đánh phá của không quân Mỹ. Những tuyến đường, bến phà, cầu cống… ngày đêm hứng bom đạn.
Trong đội hình Trung đoàn 229 Công binh, bác tham gia hoạt động văn hóa nghệ thuật phục vụ chiến đấu. Giữa nơi khói lửa, tiếng hát của người chiến sĩ văn công trở thành nguồn động viên tinh thần vô giá.
Có những buổi biểu diễn diễn ra ngay bên trận địa, giữa tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Có những đêm sân khấu chỉ là khoảng đất trống, ánh đèn là ngọn đuốc hoặc chiếc đèn dầu leo lét. Bộ đội vừa từ công sự trở về, áo còn lấm đất, ngồi quây quần nghe tiếng hát.
Những bài ca cách mạng, những điệu múa, những vở kịch ngắn… không chỉ là văn nghệ. Đó là niềm tin. Là sự nhắc nhở rằng phía sau bom đạn vẫn còn Tổ quốc, còn quê hương, còn ngày mai hòa bình.
Người nữ chiến sĩ ấy mang trong mình sự dịu dàng của người con gái quê biển Sầm Sơn, nhưng cũng có bản lĩnh kiên cường giữa chiến trường. Hoạt động văn hóa nghệ thuật trong thời chiến không hề nhẹ nhàng – phải hành quân, phải trú ẩn, phải sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy như bất cứ người lính nào.
Năm 1973, bác xuất ngũ, rời quân ngũ khi đất nước còn chưa hoàn toàn yên tiếng súng. Nhưng những năm tháng ấy đã trở thành phần ký ức thiêng liêng của tuổi trẻ.



