Bài viết

TIẾNG HÁT GIỮA MƯA BOM

Câu chuyện kể về bà Đặng Thị Thu trong những năm tháng tham gia thanh niên xung phong. Bên cạnh nhiệm vụ vận chuyển lương thực, chăm sóc thương binh, bà còn dùng lời ca để động viên tinh thần đồng đội. Giữa một đêm bom đạn ác liệt, tiếng hát của bà đã giúp những thương binh giữ vững niềm tin và vượt qua nỗi sợ hãi. Câu chuyện thể hiện tinh thần lạc quan, lòng dũng cảm và sức mạnh của niềm tin trong chiến tranh. Nội dung câu chuyện

Quảng Ngãi17/08/2026Xã Sơn Thủy (Đoàn xã Sơn Thủy)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiếc tủ nhỏ của gia đình, bà Đặng Thị Thu vẫn giữ một quyển sổ mỏng đã cũ. Những trang giấy bên trong đã ố vàng, có chỗ nhòe mực vì nước mưa. Đó là quyển sổ bà từng chép những bài hát trong thời gian tham gia thanh niên xung phong.

Năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi, bà Thu tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Ban ngày, bà cùng đồng đội tải lương thực, thuốc men và chăm sóc thương binh. Những lúc nghỉ ngơi, bà thường cất tiếng hát để động viên mọi người.

Khi ấy không có sân khấu, ánh đèn hay nhạc cụ đầy đủ. Sân khấu đôi lúc chỉ là một khoảng đất nhỏ dưới tán rừng, còn nhạc cụ được làm từ ống tre và những vật dụng đơn sơ. Dù vậy, mỗi khi tiếng hát vang lên, những gương mặt mệt mỏi lại trở nên vui vẻ hơn.

Bà Thu nhớ nhất một đêm mưa năm 1970. Hôm ấy, trạm quân y vừa tiếp nhận nhiều thương binh. Mọi người đang khẩn trương băng bó thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Tiếng bom nổ liên tục làm căn hầm rung chuyển, đất đá rơi xuống từng lớp.

Trong bóng tối, nhiều thương binh đau đớn và lo lắng. Một chiến sĩ trẻ liên tục gọi mẹ vì vết thương nặng. Bà Thu ngồi xuống bên cạnh, nắm lấy tay người chiến sĩ và nhẹ nhàng động viên.

Khi tiếng bom vẫn còn vang bên ngoài, bà bắt đầu hát. Ban đầu, giọng bà run lên vì sợ hãi, nhưng sau đó dần trở nên rõ ràng và ấm áp. Những người trong hầm cùng lắng nghe, có người khẽ hát theo.

Tiếng hát không thể làm bom ngừng rơi nhưng giúp mọi người bình tĩnh hơn. Các y tá tiếp tục băng bó, những thương binh nhẹ động viên người bị thương nặng, còn các chiến sĩ bên ngoài khẩn trương gia cố cửa hầm.

Bà Thu kể:

“Lúc ấy, tôi cũng rất sợ. Nhưng nhìn các thương binh đau đớn, tôi nghĩ mình phải làm điều gì đó để mọi người vững lòng. Tôi hát không phải vì mình không sợ bom đạn, mà vì muốn giúp đồng đội có thêm niềm tin.”

Sau trận bom, một phần trạm quân y bị hư hỏng. Bà Thu cùng đồng đội đưa thương binh đến một vị trí an toàn hơn. Quyển sổ bài hát của bà bị ướt và rách, nhưng bà vẫn giữ lại, hong khô từng trang bên bếp lửa.

Người chiến sĩ trẻ được bà nắm tay động viên đêm ấy đã qua khỏi. Trước khi trở về đơn vị, anh cảm ơn bà và nói rằng chính tiếng hát trong căn hầm đã giúp anh tin mình sẽ sống.

Trong những năm tháng sau đó, bà Thu tiếp tục mang tiếng hát đến nhiều trạm quân y và đơn vị. Có những đêm mọi người chỉ được nghỉ trong thời gian rất ngắn, nhưng một bài hát cũng đủ làm vơi bớt mệt nhọc.

Bà xúc động chia sẻ:

“Thời chiến, chúng tôi sống rất thiếu thốn nhưng chưa bao giờ thiếu niềm tin. Tiếng hát giúp mọi người nhớ về quê hương, gia đình và ngày đất nước hòa bình. Đó là sức mạnh để chúng tôi vượt qua gian khổ.”

Sau ngày đất nước thống nhất, bà Thu trở về quê hương, xây dựng gia đình và tiếp tục tham gia các hoạt động văn nghệ tại địa phương. Quyển sổ năm xưa vẫn được bà gìn giữ như một phần tuổi trẻ.

Giờ đây, khi con cháu hỏi vì sao bà quý quyển sổ cũ đến vậy, bà lại kể về đêm mưa bom trong căn hầm, nơi tiếng hát đã kết nối những con người đang ở giữa ranh giới của sự sống và cái chết.

Câu chuyện “Tiếng hát giữa mưa bom” là một ký ức xúc động về tinh thần lạc quan của thế hệ thanh niên thời chiến. Giữa bom đạn khốc liệt, họ vẫn cất cao tiếng hát, giữ vững niềm tin và động viên nhau hướng đến ngày hòa bình.

Bom đạn đã lùi xa nhưng tiếng hát năm xưa vẫn còn vang vọng, nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng cuộc sống, sống lạc quan, có trách nhiệm và luôn tin tưởng vào những điều tốt đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn