Bài viết

Tiếng Hát Giữa Rừng

Lào Cai20/05/2026Hoàng Thị Thúy Vân (Đoàn Thanh niên xã Mường Lai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tiếng Hát Giữa Rừng” là câu chuyện về Thu — một nữ thanh niên xung phong có giọng hát trong trẻo như dòng suối giữa đại ngàn. Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, tiếng hát của cô đã trở thành nguồn động viên lớn lao cho biết bao người lính trên tuyến lửa. Và cũng giữa núi rừng ấy, cô gái trẻ đã để lại tuổi xuân của mình trong một chuyến tải đạn không bao giờ trở lại.

Dãy Trường Sơn mùa mưa phủ kín bởi màn sương dày đặc.

Những con đường mòn ngoằn ngoèo xuyên qua núi rừng lúc nào cũng lầy lội và trơn trượt. Ban ngày máy bay địch quần thảo trên bầu trời, ban đêm pháo sáng thỉnh thoảng xé toạc màn đêm rồi tắt lịm giữa tiếng bom vọng xa.

Nơi ấy, có một đội thanh niên xung phong ngày đêm mở đường, tải đạn và dẫn xe ra tiền tuyến.

Trong đội có một cô gái tên Thu.

Thu mới mười chín tuổi.

Cô nhỏ nhắn, nước da rám nắng vì những tháng ngày sống giữa núi rừng, nhưng đôi mắt lúc nào cũng sáng và đầy sức sống.

Điều khiến mọi người nhớ nhất ở Thu chính là giọng hát.

Giọng cô trong trẻo và ấm áp lạ thường.

Mỗi khi tiếng hát cất lên, cả khu rừng như dịu lại giữa chiến tranh khốc liệt.

Thu sinh ra ở một vùng quê ven biển miền Trung.

Cha cô là ngư dân, mẹ bán hàng ngoài chợ nhỏ. Từ bé, Thu đã thích ca hát. Những chiều theo mẹ ra đồng muối, cô thường đứng giữa cánh đồng trắng lóa mà hát vang những bài dân ca quê nhà.

Mọi người trong xóm ai cũng khen:

– Con bé này sau lớn chắc làm ca sĩ.

Thu từng mơ được đứng trên sân khấu.

Nhưng chiến tranh đã khiến tuổi trẻ của biết bao người rẽ sang con đường khác.

Năm mười bảy tuổi, Thu viết đơn tình nguyện vào lực lượng thanh niên xung phong.

Ngày tiễn con lên đường, mẹ cô ôm con gái thật chặt:

– Cực khổ mấy cũng phải sống mà về nghe con.

Thu cười, đôi mắt ánh lên sự kiên cường:

– Hòa bình rồi con sẽ hát cho mẹ nghe mỗi ngày.

Không ai ngờ đó lại là lời hẹn mãi mãi dang dở.

Cuộc sống ở Trường Sơn vô cùng gian khổ.

Ban ngày, Thu cùng đồng đội san lấp hố bom, mở đường cho xe vận tải đi qua. Ban đêm, họ gùi đạn, chuyển lương thực và dẫn bộ đội vượt núi.

Có những ngày mưa kéo dài, cả đội phải ngâm mình trong bùn đất từ sáng đến tối.

Đôi vai cô gái nhỏ hằn tím vì dây gùi.

Thế nhưng Thu hiếm khi than vãn.

Mỗi tối sau giờ làm, khi mọi người quây quần bên bếp lửa nhỏ dưới tán rừng, Thu lại hát.

Tiếng hát của cô vang giữa núi rừng sâu thẳm.

Khi là bài hát về quê hương.

Khi là khúc dân ca dịu dàng như lời mẹ ru.

Có lúc lại là những bài ca hành quân rộn rã khiến ai cũng thấy lòng mình mạnh mẽ hơn.

Một chiến sĩ lái xe từng nói:

– Chỉ cần nghe Thu hát là quên hết mệt mỏi.

Tiếng hát của cô trở thành niềm chờ đợi mỗi đêm nơi tuyến lửa.

Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp.

Một kho đạn phía trước đang cần tiếp tế gấp trước khi trời sáng.

Con đường vận chuyển vừa bị bom đánh sập nhiều đoạn, xe không thể đi qua. Thanh niên xung phong phải gùi từng thùng đạn băng rừng để kịp tiếp viện cho mặt trận.

Đêm ấy trời mưa rất lớn.

Sấm chớp liên tục xé ngang bầu trời.

Đội trưởng nhìn mọi người rồi nói:

– Chuyến này nguy hiểm lắm. Máy bay có thể quay lại bất cứ lúc nào.

Không ai lùi bước.

Thu lặng lẽ siết lại quai gùi sau lưng.

Trước lúc xuất phát, một người bạn trêu:

– Mai hòa bình rồi Thu nhớ làm ca sĩ nha!

Thu bật cười:

– Khi đó tôi hát cho cả nước nghe luôn.

Tiếng cười của cô tan vào màn mưa lạnh buốt.

Đoàn người lặng lẽ men theo con đường rừng tối đen.

Mỗi người gùi trên lưng hàng chục ký đạn dược.

Con đường lầy lội khiến ai cũng đi rất khó khăn.

Nhiều đoạn phải bám rễ cây mới khỏi trượt xuống vực.

Giữa đêm tối, tiếng thở dốc hòa cùng tiếng mưa rơi và tiếng côn trùng rả rích.

Bất chợt…

Từ phía xa vang lên tiếng động cơ máy bay.

– Máy bay tới!

Tiếng hô vang lên đầy căng thẳng.

Mọi người lập tức tản vào hai bên đường tìm chỗ ẩn nấp.

Chỉ vài giây sau, những quả pháo sáng rơi xuống, biến cả khu rừng thành màu trắng nhợt đáng sợ.

Rồi bom bắt đầu trút xuống.

Mặt đất rung chuyển dữ dội.

Cây rừng gãy đổ khắp nơi.

Khói bụi và đất đá bắn tung mù mịt.

Giữa tiếng bom nổ chát chúa, Thu nghe tiếng kêu thất thanh phía trước:

– Có người bị thương!

Một nữ thanh niên xung phong bị mảnh bom găm vào chân, ngã giữa đường.

Thu lập tức lao tới.

– Kéo chị ấy vào hốc đá mau!

Hai người cố dìu đồng đội chạy trong làn bom đạn.

Nhưng con đường phía trước đã bị đất đá vùi lấp.

Máy bay vẫn gầm rú trên đầu.

Nỗi sợ hãi hiện rõ trên gương mặt nhiều người.

Trong khoảnh khắc ấy…

Giữa tiếng bom rung chuyển núi rừng, Thu bất ngờ cất tiếng hát.

Giọng hát của cô vang lên mạnh mẽ giữa đêm mưa:

“Đường ra trận mùa này đẹp lắm…”

Tiếng hát ấy khiến mọi người sững lại.

Giữa khói lửa và chết chóc, giọng hát của cô như ngọn lửa nhỏ thắp lên lòng can đảm cho tất cả.

Nhiều người bắt đầu hát theo.

Tiếng hát hòa cùng tiếng mưa, tiếng bom và tiếng bước chân chạy giữa rừng sâu.

Chính nhờ sự bình tĩnh ấy mà cả đội nhanh chóng đưa được thương binh và số đạn vào nơi an toàn.

Nhưng khi trận bom vừa dứt…

Một tiếng nổ lớn bất ngờ vang lên phía sau.

Một quả bom còn sót lại phát nổ ngay gần nơi Thu đang đứng.

Đồng đội chạy tới thì thấy cô nằm giữa đất đá và khói bụi.

Máu thấm đỏ vai áo.

Thu vẫn còn tỉnh.

Cô cố nhìn mọi người rồi khẽ hỏi:

– Đạn… chuyển tới nơi chưa?

Đội trưởng nghẹn giọng:

– Tới rồi… nhờ em cả.

Thu mỉm cười yếu ớt.

Ngoài trời, mưa đã nhẹ hạt hơn.

Cô khẽ cất giọng hát lần cuối.

Giọng hát nhỏ dần… nhỏ dần giữa tiếng gió rừng.

Rồi im lặng.

Sau chiến tranh, con đường Trường Sơn năm xưa trở thành tuyến đường nối liền đất nước.

Những người đồng đội cũ của Thu mỗi lần gặp nhau vẫn nhắc về cô gái có giọng hát trong trẻo giữa đại ngàn.

Có người nói rằng trong những đêm mưa nơi Trường Sơn, đôi khi họ vẫn có cảm giác nghe thấy tiếng hát ấy vang lên đâu đó giữa núi rừng.

Một tiếng hát dịu dàng nhưng mạnh mẽ.

Tiếng hát của tuổi trẻ đã sống đẹp, sống hết mình cho Tổ quốc.

Và dù chiến tranh đã lùi xa…

“Tiếng Hát Giữa Rừng” vẫn còn mãi trong ký ức của những người từng đi qua thời hoa lửa năm ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn