Anh hùng Lao động

TIẾNG HÁT GIỮA RÙNG

Giữa những ngày gian khổ nơi rừng sâu, tiếng hát của những người trẻ đã trở thành nguồn động viên tinh thần to lớn.

Lào Cai19/03/2026Lò Thị Mai (Đoàn thanh niên xã khánh hoà tỉnh lào cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lò Thị Mai, sinh ngày 15 tháng 5 năm 1956, quê ở xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai. Khi còn rất trẻ, tôi tham gia thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ mở đường và hỗ trợ bộ đội.

Cuộc sống trong rừng rất vất vả. Ban ngày làm việc, ban đêm ngủ tạm trong lán, nhiều khi phải thức dậy vì bom rơi.

Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất không phải là khó khăn,
mà là những buổi tối sau giờ làm.

Khi công việc kết thúc, chúng tôi thường ngồi lại với nhau, quây quanh một bếp lửa nhỏ.

Có người bắt đầu hát.

Ban đầu là một người, rồi hai người, rồi cả nhóm cùng hát.

Những bài hát về quê hương, về đất nước, về ngày mai hòa bình.

Giữa rừng sâu, tiếng hát vang lên nghe rất lạ.

Nó làm chúng tôi quên đi mệt mỏi, quên đi sợ hãi.

Một lần, trong lúc đang hát, máy bay địch bất ngờ xuất hiện.

Chúng tôi phải dập lửa, nhanh chóng ẩn nấp.

Bom rơi không xa.

Sau trận bom, khi mọi thứ yên tĩnh trở lại, không ai nói gì.

Một lúc sau, có người cất tiếng hát lại.

Nhỏ thôi… nhưng rõ.

Rồi từng người hát theo.

Lúc đó, tôi hiểu rằng:
tiếng hát không chỉ để giải trí,
mà là để giữ vững tinh thần, giữ vững niềm tin.

Đến bây giờ, mỗi khi nghe lại những bài hát ấy,
tôi vẫn nhớ về những đêm trong rừng —
nơi tiếng hát vang lên giữa bom đạn,
nhưng không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn