Tiếng hát giữa rừng
Sau nhiều ngày liên tục chiến đấu, không khí trong đơn vị trở nên trầm lắng vì ai cũng nhớ nhà. Tối hôm ấy, khi mọi người ngồi quanh bếp lửa, La Văn Cầu cất tiếng hát một bài ca về quê hương. Giọng hát không thật hay nhưng đầy cảm xúc.
Ban đầu chỉ vài người hát theo, rồi cả đơn vị cùng hòa giọng. Tiếng hát vang lên giữa núi rừng, át đi tiếng côn trùng và xua tan phần nào những mệt mỏi.
Một chiến sĩ trẻ tâm sự rằng anh vừa nhận tin quê nhà bị bom đạn tàn phá nên rất buồn. La Văn Cầu nhẹ nhàng động viên: “Chính vì quê hương còn khó khăn nên chúng ta càng phải vững vàng.”
Những lời nói ấy tiếp thêm nghị lực cho mọi người. Họ hiểu rằng mỗi trận đánh thắng sẽ góp phần mang lại cuộc sống yên bình cho biết bao gia đình.
Sau này, nhiều đồng đội kể rằng điều họ nhớ nhất không phải tiếng súng, mà là tiếng hát của La Văn Cầu trong đêm rừng. Tiếng hát ấy đã gieo niềm tin và giúp họ thêm vững bước trên con đường chiến đấu.



