TIẾNG HÁT GIỮA RỪNG ĐÊM
TIẾNG HÁT GIỮA RỪNG ĐÊM
Trong đơn vị của anh Lợi, ai cũng thích nghe anh hát. Giọng hát không quá hay, nhưng ấm và rất thật.
Những đêm nghỉ chân hiếm hoi, giữa cánh rừng tối om, anh thường hát khe khẽ những bài ca quê hương.
Tiếng hát giúp đồng đội quên đi mệt mỏi.
Có người nằm nghe rồi ngủ lúc nào không biết.
Anh Lợi bảo:
“Chiến tranh thì vẫn là chiến tranh, nhưng mình không được để lòng mình tối theo nó.”
Câu nói ấy khiến nhiều người nhớ mãi.
Một đêm, đơn vị chuẩn bị bước vào trận đánh lớn. Không ai ngủ được. Không khí im lặng đến nghẹt thở.
Anh Lợi ngồi tựa gốc cây rồi cất tiếng hát.
Tiếng hát vang rất khẽ giữa rừng sâu.
Không ai nói gì, nhưng ánh mắt mọi người dịu lại.
Đó là lần cuối cùng họ nghe anh hát.
Trong trận đánh sáng hôm sau, anh Lợi hy sinh khi đang đưa đạn lên tuyến trước.
Nhiều năm sau, những người lính cũ gặp lại nhau. Có người tóc đã bạc trắng.
Họ ngồi bên nhau, nhắc về cánh rừng năm ấy.
Rồi có người khẽ hát lại bài hát cũ.
Mọi người im lặng.
Tiếng hát năm nào dường như vẫn còn vang giữa ký ức thời hoa lửa.



