Tiếng hát giữa rừng đêm
Dù cuộc sống chiến trường đầy thiếu thốn, ông Cương vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan. Những đêm nghỉ chân giữa rừng, ông thường cất tiếng hát để động viên đồng đội. Tiếng hát vang lên giữa núi rừng làm vơi đi nỗi nhớ nhà của mọi người. Có hôm bom địch vừa dứt, ông vẫn mỉm cười hát tiếp khiến cả đơn vị bật cười theo. Đồng đội nói rằng tiếng hát của ông giống như ngọn lửa sưởi ấm tinh thần người lính. Chính sự lạc quan ấy đã giúp họ vượt qua chiến tranh khốc liệt.


