Tiếng hát giữa rừng đêm
Trong những đêm hành quân gian khổ, tiếng hát của một cô thanh niên xung phong đã trở thành nguồn động viên tinh thần, giúp cả đơn vị vượt qua sợ hãi và mệt mỏi nơi tuyến lửa.
Năm 1971, trên một cung đường Trường Sơn hiểm trở, đơn vị vận tải của Lê Minh Tuấn thường xuyên phải hành quân vào ban đêm để tránh máy bay địch. Đêm rừng sâu tĩnh mịch, chỉ có tiếng côn trùng và tiếng bước chân vội vã.
Hôm ấy, sau nhiều giờ gùi hàng liên tục, ai cũng mệt lả. Con dốc trước mặt dài hun hút, trơn trượt sau cơn mưa chiều. Không khí nặng nề, nhiều người thở dốc, bước chân chậm lại.
Bỗng từ cuối hàng, một giọng hát trong trẻo vang lên. Đó là Hạnh – một cô thanh niên xung phong trẻ tuổi. Cô hát khe khẽ, rồi dần dần rõ hơn:
“Đường ra trận mùa này đẹp lắm…”
Tiếng hát của Hạnh lan dần trong đêm tối. Lạ thay, bước chân của mọi người như nhẹ hơn. Người đi trước bắt đầu hát theo, rồi cả đoàn cùng cất tiếng. Con dốc dài dường như ngắn lại.
Giữa không gian rừng núi, tiếng hát hòa cùng nhịp bước chân, xua tan nỗi sợ hãi và mệt mỏi. Những khuôn mặt lấm lem bỗng ánh lên niềm vui giản dị.
Khi đoàn vượt qua con dốc, cũng là lúc tiếng hát dần lắng xuống. Hạnh chỉ cười nhẹ:
“Em hát cho đỡ mệt thôi mà!”
Nhưng với cả đơn vị, đó không chỉ là một bài hát. Nó là sức mạnh tinh thần, là niềm tin giúp họ tiếp tục tiến lên giữa muôn vàn gian khổ.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại, ông Lê Minh Tuấn vẫn xúc động nói:
“Trong chiến tranh, có những thứ không nhìn thấy được, nhưng lại giúp con người ta đứng vững. Với chúng tôi, đó chính là tiếng hát trong đêm rừng năm ấy.”



