Tiếng hát giữa rừng già
Lê Văn Phúc nổi tiếng trong đơn vị vì có giọng hát rất hay. Trong những đêm nghỉ hiếm hoi, anh thường cất tiếng hát để động viên tinh thần đồng đội.
Phúc làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực và thuốc men qua những con đường rừng đầy nguy hiểm. Hành trình thường kéo dài nhiều ngày, mang vác nặng và phải đi thật nhanh để tránh bị phát hiện.
Những lúc mệt mỏi nhất, Phúc lại hát. Tiếng hát của anh vang lên giữa rừng già, giúp cả đội quên đi sự căng thẳng và tiếp tục bước đi.
Sau này, khi đã lớn tuổi, ông vẫn tham gia các buổi sinh hoạt cựu thanh niên xung phong và thường được mời hát lại những bài ca năm xưa.



