Tiếng hát giữa rừng già Hạ Lao – Ngô Văn Tân
Họ và tên: Ngô Văn Tân
Năm sinh: 1960
Năm nhập ngũ: Tháng 3 năm 1983
Đơn vị: Tiểu đoàn 1, Binh đoàn 678
Năm xuất ngũ: Tháng 9 năm 1987 (Cấp bậc: Hạ sĩ, Tiểu đội trưởng)
Tôi là Ngô Văn Tân, sinh năm 1960 tại xã Đồng Tiến. Tháng 3 năm 1983, tôi nhập ngũ và được điều động sang làm nhiệm vụ quốc tế tại nước bạn Lào, biên chế tại Tiểu đoàn 1, Binh đoàn 678.
Bối cảnh chiến trường Hạ Lao thời điểm đó vô cùng gian khó. Những dãy núi cao chót vót phủ kín rừng nguyên sinh, đường đi hầu như không có, chủ yếu dựa vào lối mòn do anh em tự phát quang. Đơn vị chúng tôi làm nhiệm vụ giúp nhân dân bạn xây dựng cơ sở chính quyền và truy quét phỉ. Sốt rét rừng là "kẻ thù thứ hai" ám ảnh mọi người lính; hầu như ai cũng từng trải qua những cơn sốt rét run người giữa rừng sâu, môi thâm ngắt, tóc rụng từng mảng.
Kỷ niệm sâu sắc nhất đối với tôi là dịp Tết Nguyên đán năm 1985. Giữa rừng già mênh mông, xa quê hương hàng ngàn cây số, anh em tiểu đội gom góp những lá dong rừng gói bánh chưng bằng gạo nếp bạn tặng. Đêm Giao thừa, quanh bếp lửa hồng bập bùng, chúng tôi chuyền tay nhau ca nước chát và cùng cất tiếng hát những bài ca về quê hương Thanh Hóa. Tiếng hát át đi nỗi nhớ nhà cuồn cuộn trong tâm tư những lính trẻ. Giây phút ấy, tình đồng chí, tình hữu nghị Việt - Lào cao đẹp hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết. Tháng 9 năm 1987, tôi hoàn thành nghĩa vụ trở về quê nhà, mang theo trong tim hình ảnh kiên cường của người lính Binh đoàn 678.



