Tiếng hát giữa rừng mưa
Trong một đêm mưa rừng xối xả, đơn vị của Tùng phải dừng chân trú tạm giữa rừng sâu. Mệt mỏi, đói và lạnh, ai nấy đều im lặng. Bất chợt, Tùng cất tiếng hát – một bài dân ca quê nhà. Giọng hát không to, nhưng ấm và vang giữa tiếng mưa rơi. Tiếng hát kéo mọi người lại gần nhau hơn. Có người khe khẽ hát theo, có người lau vội nước mắt vì nhớ nhà. Đêm ấy, mưa vẫn rơi, bom đạn vẫn xa gần, nhưng trong rừng sâu, tiếng hát của Tùng đã sưởi ấm tinh thần cả đơn vị. Sau chiến tranh, Tùng không trở thành c
Trong một đêm mưa rừng xối xả, đơn vị của Tùng phải dừng chân trú tạm giữa rừng sâu. Mệt mỏi, đói và lạnh, ai nấy đều im lặng. Bất chợt, Tùng cất tiếng hát – một bài dân ca quê nhà. Giọng hát không to, nhưng ấm và vang giữa tiếng mưa rơi.
Tiếng hát kéo mọi người lại gần nhau hơn. Có người khe khẽ hát theo, có người lau vội nước mắt vì nhớ nhà. Đêm ấy, mưa vẫn rơi, bom đạn vẫn xa gần, nhưng trong rừng sâu, tiếng hát của Tùng đã sưởi ấm tinh thần cả đơn vị. Sau chiến tranh, Tùng không trở thành ca sĩ, nhưng đồng đội luôn nhớ mãi tiếng hát ấy – tiếng hát của niềm tin, của khát vọng sống và chiến thắng.



