Cựu chiến binh

Tiếng hát giữa rừng Trường Sơn

Ninh Bình04/05/2026Đinh Thị Kiều Trang (Đoàn phường Đông Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chủ đề: “Tiếng hát giữa rừng Trường Sơn”

Những chiều yên bình nơi quê nhà hôm nay, Mai Văn Phúc, sinh năm 1951, vẫn thường ngồi bên hiên nhà và khe khẽ hát lại những ca khúc cách mạng đã theo ông suốt những năm tháng chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Đối với ông Phúc, tiếng hát năm xưa không chỉ giúp những người lính quên đi gian khổ mà còn tiếp thêm ý chí để vượt qua bom đạn nơi chiến trường.

Ông Phúc sinh ra trong một gia đình thuần nông tại tỉnh Ninh Bình. Năm 1970, khi vừa tròn 19 tuổi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ. Trước ngày đi, mẹ ông đã nắm chặt tay con trai và dặn dò:

“Con đi vì đất nước, mẹ chỉ mong con luôn vững vàng.”

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào tuyến đường Trường Sơn làm nhiệm vụ vận tải quân sự. Công việc của những người lính nơi đây vô cùng vất vả. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm hành quân vận chuyển hàng hóa qua những cung đường đầy bom đạn.

Ông kể:

“Có những đêm mưa rừng xối xả, đường trơn lầy lội nhưng đoàn xe vẫn phải tiếp tục tiến về phía trước.”

Giữa những ngày gian khổ ấy, tiếng hát trở thành nguồn động viên tinh thần đặc biệt đối với những người lính trẻ. Mỗi khi nghỉ chân bên cánh rừng hay trong các hầm trú ẩn, ông Phúc lại cất tiếng hát cho đồng đội nghe.

“Chúng tôi hát để quên mệt mỏi, hát để nhớ về quê hương và tin vào ngày đất nước hòa bình.”

Một đêm cuối năm 1972, đơn vị của ông đang nghỉ tạm bên sườn núi Trường Sơn thì bất ngờ bị máy bay địch oanh tạc. Bom nổ liên tiếp khiến đất đá tung mù trời.

Sau đợt bom, nhiều chiến sĩ bị thương. Trong lúc anh em đang lo cứu chữa đồng đội, ông Phúc đã cất lên bài hát “Cô gái mở đường” để động viên tinh thần mọi người.

Ông nghẹn ngào nhớ lại:

“Lúc đó ai cũng mệt và hoảng loạn nhưng khi tiếng hát vang lên, anh em lại động viên nhau đứng dậy tiếp tục nhiệm vụ.”

Trong trận bom hôm ấy, người đồng đội thân thiết của ông là anh Hà Văn Minh đã anh dũng hy sinh khi cố cứu một chiến sĩ trẻ bị thương.

Trước lúc nhắm mắt, anh Minh vẫn nói:

“Hãy hát tiếp nhé… rồi đất nước sẽ hòa bình…”

Câu nói ấy theo ông Phúc suốt cuộc đời quân ngũ.

Ngày 30/4/1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, cả đơn vị ôm nhau hát vang giữa cánh rừng Trường Sơn. Những bài ca năm xưa hòa cùng niềm vui chiến thắng và nước mắt của những người lính trẻ.

Rời quân ngũ trở về quê hương, ông Mai Văn Phúc tiếp tục lao động sản xuất và tham gia công tác Hội Cựu chiến binh. Đến nay, dù tuổi đã cao, ông vẫn thường xuyên tham gia giao lưu văn nghệ và kể chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ.

Ông luôn nhắn nhủ:

“Thế hệ chúng tôi đã đi qua chiến tranh nên càng hiểu giá trị của hòa bình. Các cháu hôm nay phải biết sống đoàn kết, trách nhiệm và yêu quê hương đất nước.”

Câu chuyện về tiếng hát giữa rừng Trường Sơn của cựu chiến binh Mai Văn Phúc là hình ảnh đẹp về tinh thần lạc quan, tình đồng đội và ý chí kiên cường của những người lính Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ nhưng rất đỗi hào hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn