Tiếng hát giữa rừng Trường Sơn
Con đường Trường Sơn không chỉ có bụi đỏ và bom đạn, mà còn có tiếng hát. Với chị Hòa và đồng đội, tiếng hát là thứ duy nhất giúp họ giữ được tinh thần giữa những ngày gian khổ.
Ban ngày, họ mở đường, san lấp hố bom, kéo từng tảng đá lớn. Ban đêm, họ ngủ vội trong những lán tạm, sẵn sàng bật dậy khi còi báo động vang lên.
Nhưng cứ mỗi khi công việc tạm ngừng, ai đó lại cất tiếng hát. Ban đầu chỉ là một giọng, rồi hai giọng, rồi cả nhóm hòa vào nhau. Những bài hát về quê hương, về hòa bình, về ngày mai.
Có lần, giữa lúc đang hát, máy bay bất ngờ xuất hiện. Bom rơi ngay gần đó. Đất đá văng tung tóe. Mọi người nằm rạp xuống. Khi tiếng nổ dứt, không ai bảo ai, họ lại tiếp tục hát.
Không phải vì họ không sợ. Mà vì nếu im lặng, nỗi sợ sẽ lấn át tất cả.
Sau này, khi nhớ lại, chị Hòa nói:
“Chúng tôi đã hát để sống.”
Tiếng hát ấy không ghi lại trong bất kỳ bản nhạc nào, nhưng nó đã vang lên giữa rừng sâu—như một minh chứng rằng con người vẫn có thể giữ được niềm vui, ngay cả trong những thời khắc khắc nghiệt nhất.



