Bài viết

Tiếng hát giữa rừng Việt Bắc Năm 1948

Năm 1948, một đội văn công vào phục vụ bộ đội ở Việt Bắc. Trong đội có cô gái tên Huệ, giọng hát rất hay. Đêm diễn hôm ấy chỉ có ánh đuốc và tấm bạt căng giữa rừng. Bộ đội vừa hành quân về, quần áo còn ướt mưa nhưng ai cũng ngồi kín bãi đất nhỏ. Huệ cất tiếng hát: “Bao chiến sĩ anh hùng…” Nhiều người lặng đi. Có chiến sĩ nhớ mẹ, nhớ quê, lén quay mặt lau nước mắt. Sau buổi diễn, một anh bộ đội trẻ đưa cho Huệ củ sắn nướng: — Chúng tôi không có hoa tặng văn công… chỉ có cái này thôi. Huệ

Lào Cai21/05/2026Đoàn Xã Bảo Hà (Đoàn Xã Bảo Hà)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1948, một đội văn công vào phục vụ bộ đội ở Việt Bắc. Trong đội có cô gái tên Huệ, giọng hát rất hay. Đêm diễn hôm ấy chỉ có ánh đuốc và tấm bạt căng giữa rừng. Bộ đội vừa hành quân về, quần áo còn ướt mưa nhưng ai cũng ngồi kín bãi đất nhỏ. Huệ cất tiếng hát: “Bao chiến sĩ anh hùng…” Nhiều người lặng đi. Có chiến sĩ nhớ mẹ, nhớ quê, lén quay mặt lau nước mắt. Sau buổi diễn, một anh bộ đội trẻ đưa cho Huệ củ sắn nướng: — Chúng tôi không có hoa tặng văn công… chỉ có cái này thôi. Huệ nhận lấy, mắt đỏ hoe. Ít lâu sau, người chiến sĩ ấy hy sinh trong một trận phục kích. Đội văn công đi qua đơn vị cũ, đồng đội anh kể lại: — Trước lúc mất, cậu ấy còn nhắc… “Không biết cô văn công hôm nọ giờ ở đâu.” Từ đó, mỗi lần hát giữa rừng, Huệ luôn để dành một bài cho những người lính không bao giờ trở về nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn