Tiếng hát giữa Thành Cổ
Trong những ngày ở khu vực Thành Cổ Quảng Trị, đơn vị ông có một người lính tên Lâm, quê ở Diễn Châu, Nghệ An. Lâm hát dân ca rất hay. Giọng cậu ấy ấm, nghe như có cả tiếng gió trên đồng lúa quê nhà.
Ban ngày, ai cũng bận làm nhiệm vụ. Đêm xuống, nếu tình hình tạm yên, anh em ngồi sát bên nhau trong căn hầm nhỏ. Không có đàn, không có sân khấu, chỉ có ánh đèn được che kín và vài tấm võng mắc vào vách.
Một tối, thấy mọi người mệt mỏi, người chỉ huy nói:
– Lâm hát cho anh em nghe một bài đi!
Lâm cười:
– Em hát không hay đâu, nhưng các anh không chê thì em xin hát.
Rồi Lâm cất giọng. Cậu hát về quê hương, về dòng sông, bờ tre, về người mẹ chờ con trước ngõ. Căn hầm đang ồn bỗng im lặng. Có người cúi xuống vá lại chiếc áo, có người nhìn lên mái hầm, có người khẽ lau nước mắt.
Lâm hát xong, anh em đề nghị hát thêm. Cậu nói vui:
– Mỗi bài hát đổi lấy một miếng lương khô nhé!
Mọi người bật cười. Một anh liền đưa cho Lâm miếng lương khô thật. Lâm bẻ thành nhiều phần rồi chia lại cho cả tổ.
Đêm ấy, tiếng hát giúp chúng ông nhớ rằng bên ngoài chiến tranh vẫn còn một cuộc sống bình dị đang chờ đợi: có mái nhà, có ruộng đồng, có tiếng trẻ con đến trường. Chính niềm tin ấy giúp người lính thêm vững vàng.
Sau này hòa bình, Lâm trở về quê làm thầy giáo. Cậu thường kể cho học trò nghe về Quảng Trị nhưng rất ít khi nói về mình. Lâm chỉ bảo:
– Ngày ấy, chúng tôi cố gắng vì mong các em sau này được đến trường trong bình yên.
Các cháu thân mến, âm nhạc và lời ca không thể làm chiến tranh biến mất, nhưng có thể giúp con người giữ được niềm tin, lòng nhân hậu và nỗi nhớ quê hương.
Hôm nay, khi các cháu được vui chơi, ca hát dưới mái trường, hãy nhớ rằng đó là niềm mơ ước của biết bao người lính trong những năm tháng gian khó.



