TIẾNG HÁT GIỮA TRẬN ĐỊA
Đêm trước giờ nổ súng, bầu trời tối đặc, gió lạnh len qua từng tán lá. Cả đơn vị nằm im chờ lệnh. Không ai nói chuyện, chỉ nghe tiếng thở và tiếng côn trùng. Bất chợt, một chiến sĩ trẻ khe khẽ hát bài “Câu hò bên bờ Hiền Lương”. Giọng hát nhỏ thôi, nhưng vang ấm giữa rừng. Rồi một người khác hòa theo. Chẳng mấy chốc, cả tiểu đội cùng hát, không lớn tiếng, nhưng đủ để sưởi ấm tinh thần. Trong khoảnh khắc ấy, mọi người nhớ quê nhà, nhớ mẹ già, nhớ người yêu đang đợi. Tiếng hát như ngọn lửa nhỏ, th
Đêm trước giờ nổ súng, bầu trời tối đặc, gió lạnh len qua từng tán lá. Cả đơn vị nằm im chờ lệnh. Không ai nói chuyện, chỉ nghe tiếng thở và tiếng côn trùng.
Bất chợt, một chiến sĩ trẻ khe khẽ hát bài “Câu hò bên bờ Hiền Lương”. Giọng hát nhỏ thôi, nhưng vang ấm giữa rừng. Rồi một người khác hòa theo. Chẳng mấy chốc, cả tiểu đội cùng hát, không lớn tiếng, nhưng đủ để sưởi ấm tinh thần.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi người nhớ quê nhà, nhớ mẹ già, nhớ người yêu đang đợi. Tiếng hát như ngọn lửa nhỏ, thắp lên niềm tin trước trận đánh.
Sáng hôm sau, nhiều người đã ngã xuống. Nhưng tiếng hát đêm ấy vẫn còn mãi trong lòng những người sống sót, như một lời nhắc: họ đã chiến đấu không chỉ vì chiến thắng, mà vì tình yêu quê hương tha thiết.


