Cựu chiến binh

Tiếng hát giữa trời bom

Lào Cai13/05/2026Lý Cờ Mẩy (xã Mường Bo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ó những âm thanh không sinh ra để làm người ta vui.
Mà để giữ người ta không gục ngã giữa ranh giới mong manh của sống và mất.

Chảo Láo Pà mang trong mình một thứ âm thanh như thế.

Anh không phải người hát hay theo nghĩa thông thường. Giọng anh không mượt, không trau chuốt, thậm chí đôi khi khàn đi vì gió rừng và những đêm thiếu ngủ. Nhưng trong chiến tranh, có những thứ không cần hoàn hảo để trở nên quan trọng.

Chỉ cần thật.

Ngày ấy, giữa một vùng trời đầy khói bụi, khi đất rung lên sau những tiếng nổ xa gần, con người ta không còn phân biệt được đâu là tiếng gió, đâu là tiếng sợ hãi, đâu là tiếng của sự sống đang cố bám lấy chính mình.

Và rồi Chảo Láo Pà cất tiếng hát.

Không phải để át đi tiếng bom.

Mà để giữ cho trái tim con người không bị lạc trong hỗn loạn.

Bài hát của anh không ai nhớ trọn vẹn lời.

Chỉ nhớ cảm giác.

Một thứ cảm giác rất lạ — như có ai đó đang ngồi cạnh mình giữa nơi nguy hiểm nhất, đặt một bàn tay lên vai và nói rằng: “Còn người, còn hy vọng.”

Trong những đêm dài giữa chiến trường, khi bóng tối dày đến mức tưởng như nuốt trọn mọi âm thanh, tiếng hát của Chảo Láo Pà vẫn vang lên.

Lúc gần, lúc xa.

Lúc bị gió xé, lúc bị tiếng động lớn che lấp.

Nhưng chưa bao giờ biến mất.

Có người từng hỏi:

“Sao giữa bom đạn, anh vẫn hát được?”

Chảo Láo Pà chỉ cười.

Một nụ cười rất nhẹ, như thể câu hỏi ấy quá đơn giản để trả lời.

“Vì nếu không hát,” anh nói, “tao sợ mình sẽ quên mất mình là con người.”

Chiến tranh có thể lấy đi rất nhiều thứ.

Sự yên bình.
Giấc ngủ.
Những người thân.
Và cả những ký ức đẹp đẽ nhất.

Nhưng tiếng hát thì khác.

Nó không nằm trong tay để bị lấy đi dễ dàng.

Nó nằm trong tim.

Và tim thì chỉ dừng đập khi con người buông bỏ chính mình.

Chảo Láo Pà không buông.

Anh hát giữa những lần hành quân vội vã.
Hát giữa những phút nghỉ ngắn ngủi hiếm hoi.
Hát cả khi không còn ai đáp lại.

Có những lúc, tiếng hát ấy không còn rõ lời nữa.

Chỉ còn âm thanh.

Nhưng chính âm thanh ấy lại khiến những người xung quanh biết rằng họ vẫn đang tồn tại.

Vẫn còn nghe được.
Vẫn còn cảm nhận được.
Vẫn còn sống.

Rồi một ngày, tiếng bom thưa dần.

Chiến tranh lùi xa như một cơn ác mộng dài không ai muốn nhắc lại.

Người ta trở về.

Có người mang theo vết thương.
Có người mang theo ký ức không lành.
Và có người mang theo cả những khoảng trống không thể lấp đầy.

Còn Chảo Láo Pà thì im lặng hơn trước.

Anh không còn hát giữa bom đạn nữa.

Nhưng thỉnh thoảng, người ta vẫn nghe thấy anh khe khẽ ngân lên một giai điệu cũ khi ngồi một mình bên hiên nhà.

Không còn là tiếng hát để chống lại chiến tranh.

Mà là tiếng hát để nhắc mình rằng mình đã từng sống qua chiến tranh.

Có những bài hát không được viết ra trên giấy.

Mà được viết bằng mồ hôi, máu và ký ức.

Tiếng hát giữa trời bom của Chảo Láo Pà là một bài hát như thế.

Không hoàn hảo.

Không dễ nghe.

Nhưng đủ sức giữ một con người không bị nuốt chửng bởi bóng tối của thời cuộc.

Và đôi khi…

đó mới chính là điều kỳ diệu nhất của một tiếng hát.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn