TIẾNG HÁT GIỮA TRỌNG ĐIỂM
TIẾNG HÁT GIỮA TRỌNG ĐIỂM
Đêm xuống rất nhanh trên tuyến lửa.
Sau nhiều giờ san lấp hố bom, những thanh niên xung phong trở về lán nghỉ. Quần áo ai cũng lấm đầy đất đỏ, bàn tay rớm máu vì cuốc xẻng.
Không có điện.
Không có sân khấu.
Chỉ có một chiếc đàn ghi-ta đã sứt góc.
Một cô gái trẻ cất tiếng hát.
Tiếng hát nhỏ thôi, nhưng đủ để cả cánh rừng như lặng đi. Những người lính ngồi thành vòng tròn, có người nhắm mắt, có người lặng lẽ nhìn về phía quê nhà.
Bài hát vừa kết thúc thì còi báo động vang lên.
Máy bay lại đến.
Mọi người lập tức lao ra mặt đường.
Đến sáng hôm sau, con đường đã được thông xe.
Một đồng đội hỏi cô gái:
– "Đêm nào cũng hát, em không sợ sao?"
Cô mỉm cười:
– "Bom có thể phá con đường, nhưng đừng để nó phá mất niềm tin."
Ít ngày sau, trong một lần làm nhiệm vụ, cô đã hy sinh.
Chiếc đàn ghi-ta được đơn vị giữ lại. Mỗi khi có chiến sĩ mới về đơn vị, người ta lại kể câu chuyện về cô gái luôn mang tiếng hát đến giữa nơi khốc liệt nhất.
Để rồi ai cũng hiểu rằng, trong chiến tranh, có những bài ca còn mạnh hơn cả tiếng bom.



