TIẾNG HÁT GIỮA TRỌNG ĐIỂM ĐÁNH PHÁ
Trong những ngày làm nhiệm vụ tại một trọng điểm thường xuyên bị máy bay địch đánh phá, bác Phạm Thị Ngọc và đồng đội đã dùng những câu hát để động viên nhau vượt qua nỗi lo âu, tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ giữa bom đạn chiến tranh.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Phạm Thị Ngọc đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng thanh niên xung phong trên tuyến Trường Sơn, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động đặc biệt.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Ngọc, những câu hát vang lên giữa trọng điểm đánh phá là ký ức không thể nào quên.
Nhiều người thường nghĩ rằng chiến tranh chỉ có tiếng bom.
Tiếng súng.
Và những gian khổ.
Nhưng trong ký ức của bác Ngọc, giữa khói lửa chiến tranh vẫn có những tiếng hát trong trẻo của tuổi trẻ.
Những tiếng hát giúp mọi người mạnh mẽ hơn.
Lạc quan hơn.
Và vững vàng hơn trước khó khăn.
Hôm ấy, đơn vị của bác đang làm nhiệm vụ bảo đảm tuyến đường vận tải.
Đó là khu vực thường xuyên bị máy bay địch đánh phá.
Ngày nào cũng có báo động.
Ngày nào cũng phải đối mặt với nguy hiểm.
Sau một buổi lao động kéo dài, mọi người trở về khu lán tạm nghỉ.
Ai cũng mệt.
Quần áo lấm đầy đất đỏ.
Bàn tay còn đau nhức sau nhiều giờ làm việc.
Không khí ban đầu khá yên lặng.
Mọi người ngồi bên nhau dưới ánh đèn dầu nhỏ.
Ngoài kia, rừng đêm bắt đầu chìm trong bóng tối.
Bất ngờ, một chị trong đơn vị cất tiếng hát.
Đó là một bài hát quen thuộc về quê hương.
Giọng hát không quá hay.
Nhưng đầy cảm xúc.
Rồi người thứ hai hát theo.
Người thứ ba hòa giọng.
Chỉ trong chốc lát, cả khu lán nhỏ đã vang lên tiếng hát.
Bác Ngọc kể rằng lúc ấy mọi người như quên đi sự mệt mỏi.
Quên đi những khó khăn của chiến tranh.
Trong những câu hát là hình ảnh quê nhà.
Là cánh đồng lúa.
Là dòng sông tuổi thơ.
Là cha mẹ đang chờ đợi nơi hậu phương.
Có những người vừa hát vừa mỉm cười.
Có những người lặng im lắng nghe.
Nhưng ai cũng cảm nhận được sự ấm áp mà những câu hát mang lại.
Điều khiến bác Ngọc nhớ nhất là dù cuộc sống thiếu thốn đến đâu, tinh thần lạc quan của tuổi trẻ vẫn luôn hiện hữu.
Bom đạn có thể làm hư hỏng đường sá.
Có thể phá hủy cây rừng.
Nhưng không thể dập tắt niềm tin và hy vọng trong trái tim những người thanh niên xung phong.
Những đêm như thế diễn ra không nhiều.
Nhưng mỗi lần nhớ lại, bác Ngọc vẫn cảm thấy như mới ngày hôm qua.
Tiếng hát năm nào vẫn còn vang vọng trong ký ức.
Như một phần tuổi trẻ không bao giờ mất đi.
Nhiều năm sau, khi nhắc về những ngày tháng trên tuyến Trường Sơn, bác Ngọc vẫn nhớ nhất những câu hát giữa đêm rừng.
Bác thường nói:
“Ngày ấy chúng tôi không có nhiều niềm vui, nhưng chỉ một câu hát thôi cũng đủ tiếp thêm sức mạnh cho cả một đơn vị.”
Và ký ức về những tiếng hát giữa trọng điểm đánh phá vẫn mãi là một phần đẹp đẽ trong cuộc đời người thanh niên xung phong Phạm Thị Ngọc.



