TIẾNG HÁT GIỮA TRƯỜNG SƠN
Trên tuyến đường Trường Sơn năm ấy có một cô thanh niên xung phong rất thích hát. Mỗi lần san lấp hố bom, cô lại cất tiếng hát vang giữa núi rừng.

Trên tuyến đường Trường Sơn năm ấy có một cô thanh niên xung phong rất thích hát. Mỗi lần san lấp hố bom, cô lại cất tiếng hát vang giữa núi rừng.
Tiếng hát của cô trong trẻo đến lạ. Nó vang lên giữa tiếng bom đạn dữ dội, khiến đồng đội thấy lòng mình dịu lại.
Một lần, bom rơi sát bên đội công tác. Đất đá tung mù trời. Mọi người hoảng hốt gọi tên cô gái. Không ai nghe thấy tiếng trả lời.
Rồi bất ngờ… tiếng hát lại vang lên.
Cô từ dưới hố bom đứng dậy, phủi lớp đất trên vai rồi tiếp tục hát như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Tiếng hát ấy không ngăn được bom rơi.
Nhưng nó khiến những người lính hiểu rằng: khi con người còn biết cất tiếng hát, nghĩa là họ vẫn còn niềm tin để bước tiếp.
👉 “Tiếng hát có thể nhỏ bé… nhưng đôi khi mạnh hơn cả tiếng bom.”



