Bài viết

Tiếng Hát Giữa Trường Sơn

Một câu chuyện cảm động về những nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn năm xưa. Giữa bom đạn và gian khổ, tiếng hát của tuổi trẻ đã trở thành nguồn động lực giúp đồng đội vượt qua nỗi sợ hãi và tiếp tục bám đường phục vụ chiến trường.

Lâm Đồng23/05/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, cô Lê Thị Mai Anh khi ấy mới 19 tuổi, tham gia lực lượng thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của đơn vị cô là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe vận tải và vận chuyển hàng hóa vào chiến trường miền Nam.

Những ngày ấy, bom rơi gần như không ngớt. Ban ngày máy bay quần thảo, ban đêm mọi người mới tranh thủ sửa đường. Có những đoạn đường vừa lấp xong thì bom lại đánh xuống thêm lần nữa.

Đơn vị của cô Mai Anh phần lớn là những cô gái còn rất trẻ. Có người chưa từng rời quê, có người còn chưa kịp học xong cấp ba đã viết đơn tình nguyện ra tuyến lửa.

Một đêm mưa lớn, cả đội đang sửa đường thì còi báo động vang lên. Máy bay địch lao tới ném bom dữ dội khiến đất đá tung mù trời. Mọi người phải chạy xuống hầm trú ẩn.

Trong bóng tối chật hẹp, ai cũng im lặng vì lo sợ. Một vài người bắt đầu bật khóc khi nghe tiếng bom nổ sát bên ngoài.

Lúc ấy, cô Mai Anh bất ngờ cất tiếng hát bài “Cô gái mở đường”. Ban đầu giọng cô run run vì lạnh và sợ, nhưng rồi nhiều người hát theo. Tiếng hát nhỏ dần vang khắp căn hầm đất.

Bom vẫn nổ bên ngoài, nhưng trong hầm, những cô gái trẻ nắm chặt tay nhau hát đến khi tiếng máy bay rời đi.

Sau trận bom, cả đội lại tiếp tục ra đường làm việc như chưa có chuyện gì xảy ra.

Cô Mai Anh kể rằng thời đó, tiếng hát không chỉ để động viên tinh thần mà còn giúp mọi người quên đi cái chết luôn cận kề.

Nhiều năm sau, trong một buổi họp mặt cựu thanh niên xung phong, những người đồng đội cũ gặp lại nhau. Có người tóc đã bạc trắng, có người chống gậy bước đi chậm chạp, nhưng khi bài hát năm xưa vang lên, tất cả vẫn cùng hát như những cô gái tuổi đôi mươi giữa Trường Sơn năm ấy.

Một người nghẹn ngào nói:

“Ngày đó tụi mình sống được… cũng nhờ những tiếng hát ấy.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn