TIẾNG HÁT GIỮA TRƯỜNG SƠN
Giữa rừng Trường Sơn mịt mùng, có một cô gái nhỏ hay hát. Cô hát khi hành quân, khi nghỉ chân, khi băng bó cho thương binh. Giọng hát của cô không lớn, nhưng đủ làm dịu đi nỗi sợ và mệt mỏi của cả tiểu đội. Có những đêm, bom nổ liên hồi, cô vẫn hát khe khẽ, như để tự trấn an mình và đồng đội. Người ta nói, chính tiếng hát ấy đã giúp nhiều người vượt qua những giờ phút tưởng chừng không thể. Sau chiến tranh, cô không trở thành ca sĩ, chỉ là một người phụ nữ bình thường. Nhưng với những ai từng
Giữa rừng Trường Sơn mịt mùng, có một cô gái nhỏ hay hát. Cô hát khi hành quân, khi nghỉ chân, khi băng bó cho thương binh. Giọng hát của cô không lớn, nhưng đủ làm dịu đi nỗi sợ và mệt mỏi của cả tiểu đội.
Có những đêm, bom nổ liên hồi, cô vẫn hát khe khẽ, như để tự trấn an mình và đồng đội. Người ta nói, chính tiếng hát ấy đã giúp nhiều người vượt qua những giờ phút tưởng chừng không thể.
Sau chiến tranh, cô không trở thành ca sĩ, chỉ là một người phụ nữ bình thường. Nhưng với những ai từng nghe tiếng hát ấy giữa Trường Sơn, đó là khúc ca của lòng dũng cảm, của niềm tin vào ngày mai tất thắng.



