Cựu Thanh niên xung phong

TIẾNG HÁT GIỮA TRƯỜNG SƠN

Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, tiếng hát của những cô gái thanh niên xung phong đã trở thành nguồn động viên tinh thần giúp đồng đội vượt qua gian khổ. Đó là những giai điệu được cất lên giữa bom đạn nhưng vẫn mang theo niềm tin vào ngày chiến thắng.

Quảng Ngãi26/06/2026Nông Mạnh Hùng (Trường phổ thông dân tộc nội trú Trung học cơ sở và Trung học phổ thông Đăk Rve)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh thường gắn liền với tiếng bom rơi, tiếng súng nổ và những mất mát đau thương. Nhưng trong ký ức của những người từng sống và chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn năm ấy, vẫn có một âm thanh đặc biệt không thể nào quên. Đó là tiếng hát của những cô gái thanh niên xung phong.

Trong một lần được trò chuyện với bà Đặng Thị Hồng, tôi đã được nghe kể về những năm tháng tuổi trẻ đầy gian khó nhưng cũng vô cùng đẹp đẽ của bà và đồng đội.

Năm 1972, khi vừa tròn mười tám tuổi, bà Hồng tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Ngày rời quê hương, hành trang của bà chỉ là vài bộ quần áo, một chiếc khăn tay mẹ tặng và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất.

Tuyến đường Trường Sơn khi ấy là huyết mạch nối hậu phương với tiền tuyến. Đây cũng là mục tiêu đánh phá ác liệt của kẻ thù. Những trận bom có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Hố bom nối tiếp hố bom. Cây rừng bị đốn ngã. Đất đá văng tung tóe khắp nơi.

Công việc của các thanh niên xung phong vô cùng vất vả. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm tranh thủ sửa đường, lấp hố bom và vận chuyển hàng hóa. Có những ngày họ làm việc liên tục từ chiều tối đến tận sáng hôm sau.

Cuộc sống thiếu thốn đủ bề.

Cơm không đủ no.

Áo quần nhiều khi vá chằng vá đụp.

Những cơn sốt rét rừng hành hạ không ít người.

Nhưng giữa muôn vàn khó khăn ấy, các cô gái vẫn giữ được tinh thần lạc quan đáng khâm phục.

Bà Hồng là người có giọng hát rất hay.

Mỗi khi công việc tạm ngơi, đồng đội lại đề nghị bà hát.

Không có sân khấu.

Không có ánh đèn.

Khán giả chỉ là những người lính trẻ ngồi quanh bên bếp lửa giữa núi rừng.

Tiếng hát cất lên giữa đêm Trường Sơn tĩnh lặng.

Có khi là bài hát về quê hương.

Có khi là bài hát về người mẹ nơi hậu phương.

Có khi là những giai điệu ca ngợi Tổ quốc.

Mỗi lời ca như tiếp thêm sức mạnh cho những người đang ngày đêm chiến đấu.

Bà kể rằng có những đêm vừa hát xong thì còi báo động vang lên.

Mọi người lập tức chạy vào hầm trú ẩn.

Bom nổ rung chuyển cả cánh rừng.

Nhưng khi tiếng máy bay xa dần, họ lại bước ra ngoài tiếp tục công việc.

Và rồi tiếng hát lại vang lên.

Như thể chiến tranh không thể dập tắt được niềm tin trong trái tim những người trẻ tuổi.

Trong đơn vị của bà Hồng có một cô gái tên Liên.

Liên nhỏ tuổi nhất đơn vị nhưng luôn là người vui vẻ nhất.

Cô thường nói:

"Ngày nào còn được cười, ngày đó còn hy vọng."

Một lần trong khi làm nhiệm vụ san lấp hố bom, Liên đã anh dũng hy sinh.

Sự ra đi của cô khiến cả đơn vị đau đớn.

Tối hôm ấy, không ai cất nổi tiếng nói.

Bên bếp lửa nhỏ giữa rừng sâu, bà Hồng đã hát bài hát mà Liên yêu thích nhất.

Tiếng hát nghẹn ngào hòa cùng tiếng gió rừng.

Nhiều người lặng lẽ lau nước mắt.

Đó không chỉ là bài hát tiễn biệt người đồng đội mà còn là lời hứa sẽ tiếp tục sống, tiếp tục chiến đấu thay phần những người đã ngã xuống.

Ngày đất nước thống nhất, bà Hồng trở về quê hương.

Nhưng ký ức về Trường Sơn vẫn luôn ở lại trong trái tim bà.

Đó là ký ức về những ngày tuổi trẻ đầy gian khó.

Là hình ảnh những người đồng đội luôn sẵn sàng hy sinh vì nhau.

Là những đêm lửa trại đơn sơ giữa rừng sâu.

Và là tiếng hát vang lên giữa bom đạn.

Hơn năm mươi năm đã trôi qua.

Những cô gái thanh niên xung phong ngày nào giờ đã trở thành những người bà, người mẹ.

Mái tóc xanh đã điểm bạc.

Nhưng mỗi khi gặp lại nhau, họ vẫn hát những bài ca năm cũ.

Tiếng hát ấy không còn vang vọng giữa Trường Sơn nhưng vẫn sống mãi trong ký ức của một thế hệ.

Câu chuyện của bà Hồng giúp tôi hiểu rằng sức mạnh của con người không chỉ đến từ vũ khí hay thể lực.

Đôi khi, sức mạnh ấy đến từ niềm tin.

Từ sự lạc quan.

Từ tình yêu quê hương đất nước.

Và từ những giai điệu giản dị được cất lên giữa hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.

Ngày nay, khi được sống trong hòa bình, chúng ta càng thêm trân trọng những hy sinh của thế hệ đi trước.

Những tiếng hát năm xưa đã góp phần làm nên bản hùng ca bất tử của dân tộc.

Và sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ hôm nay sống đẹp hơn, trách nhiệm hơn và yêu Tổ quốc bằng những hành động thiết thực mỗi ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn