TIẾNG HÁT GIỮA TRƯỜNG SƠN
Giữa mưa bom bão đạn trên tuyến Đường Trường Sơn qua Quảng Bình cũ, những câu hát mộc mạc đã trở thành nguồn động viên tinh thần cho biết bao người lính và thanh niên xung phong. Đó là những giai điệu được cất lên giữa gian khó, tiếp thêm niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Một cựu thanh niên xung phong từng cười và nói rằng, điều ông nhớ nhất về Trường Sơn không phải chỉ là tiếng bom, mà còn là tiếng hát. Ông kể, sau mỗi ngày san lấp hố bom hay vận chuyển hàng hóa, cả đội thường ngồi quây quần bên nhau. Không có sân khấu, không có nhạc cụ, chỉ có vài người cất giọng rồi cả đội cùng hòa theo. Những bài hát về quê hương, về người lính và về ngày thống nhất cứ thế vang lên giữa núi rừng. Có những hôm, bài hát còn chưa hát hết thì còi báo động lại vang lên. Mọi người nhanh chóng tản ra làm nhiệm vụ. Đến khi công việc hoàn thành, câu hát còn dang dở lại được nối tiếp như chưa từng bị ngắt quãng. Ông bảo, chính những lời ca ấy đã giúp mọi người quên đi mệt mỏi. Giữa khói lửa chiến tranh, tiếng hát mang theo niềm tin rằng rồi sẽ có một ngày đất nước không còn chia cắt, mọi người sẽ được trở về với gia đình và quê hương. Nhiều năm sau, trong một buổi gặp mặt đồng đội trên mảnh đất Quảng Bình cũ, có người cất lên đúng bài hát năm xưa. Mái tóc đã bạc, bước chân không còn nhanh như trước, nhưng ai cũng thuộc từng lời. Có người vừa hát vừa rưng rưng nước mắt khi nhớ đến những đồng đội đã mãi mãi ở lại với Trường Sơn. Ông nói rằng, chiến tranh đã qua đi, nhưng những giai điệu ấy sẽ còn mãi. Chúng không chỉ là ký ức của một thế hệ, mà còn là một phần lịch sử của Quảng Bình cũ, nơi biết bao người đã dành cả tuổi xuân để giữ vững tuyến đường chi viện cho Tổ quốc. Ngày nay, tiếng bom đã nhường chỗ cho tiếng xe cộ và tiếng chim rừng. Nhưng nếu lắng nghe thật kỹ giữa đại ngàn Trường Sơn, dường như vẫn còn đâu đó những câu hát năm nào, nhắc nhở mỗi người về một “thời hoa lửa” đầy gian khổ nhưng cũng ngập tràn niềm tin và lòng yêu nước.


