Khác

Tiếng hát giữa Trường Sơn

Giữa những cung đường Trường Sơn đầy bom đạn, có những người mang theo đàn, lời ca và những buổi biểu diễn đến tận nơi người lính đang làm nhiệm vụ.

Tuyên Quang12/08/2026Xã Ngọc Đường (Đoàn xã Ngọc Đường)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên đường Trường Sơn năm ấy, bên cạnh những đoàn quân, những chuyến xe và lực lượng mở đường, còn có những người nghệ sĩ khoác ba lô, mang theo cây đàn đi vào chiến trường. Họ là những nghệ sĩ – chiến sĩ, những đoàn văn công làm nhiệm vụ phục vụ bộ đội và nhân dân.

Hành trang của họ cũng theo những chặng đường hành quân. Trang phục biểu diễn được xếp trong ba lô, đàn và những thiết bị có thể mang theo được chuyển từ nơi này sang nơi khác. Có những đoàn chia thành từng tốp nhỏ để đến tận đơn vị, công trường, trọng điểm trên tuyến đường. Sân khấu có khi chỉ là một khoảng đất giữa rừng. Khán giả là những người lính vừa trở về sau một chuyến xe, những chiến sĩ công binh sau một ngày mở đường, các thanh niên xung phong, các thương binh hay đồng bào đang sống giữa vùng chiến sự.

Ở nơi không thể biểu diễn trên mặt đất, họ hát và múa ngay dưới hầm. Có những thương binh không thể đến xem, người nghệ sĩ lại tìm đến tận nơi, ngồi bên giường bệnh và hát cho các anh nghe. Giữa chiến trường, những buổi biểu diễn ấy không đơn thuần để giải trí. Sau những ngày căng thẳng vì bom đạn, một tiếng đàn, một bài hát quen thuộc có thể đem đến những phút giây nhẹ nhõm, làm vơi đi nỗi nhớ nhà, tiếp thêm niềm vui và tinh thần cho những người đang làm nhiệm vụ.

Trong tiếng hát có quê hương, có tình yêu, có niềm tin vào ngày chiến thắng và cả những điều bình dị mà người lính mong một ngày được trở về. Bởi vậy, “tiếng hát át tiếng bom” không chỉ là một cách nói của thời chiến. Tiếng hát thực sự đã có mặt ở những nơi gian khổ, đi cùng các chiến sĩ, thanh niên xung phong và nhân dân qua những năm tháng chiến tranh.

Những người nghệ sĩ cũng phải đi qua bom đạn như những người mà họ phục vụ. Trong hành trang, bên cạnh ba lô và cây đàn, có người còn mang theo cả súng. Nhiều nghệ sĩ đã bị thương, có người mãi mãi nằm lại chiến trường. Nhưng tiếng hát vẫn tiếp tục, sau mỗi buổi diễn, họ lại thu đàn, khoác ba lô và lên đường đến đơn vị khác.

Giữa tiếng bom của chiến tranh, tiếng hát đã cất lên như một lời nhắc rằng phía sau những tháng ngày khốc liệt vẫn còn quê hương, tình yêu và một ngày hòa bình đang được mong đợi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn